Phượng Lân kinh ngạc nhìn ta, trong mắt vẫn là sự thất vọng trước thói máu lạnh của ta, nước mắt lăn dài từ khóe mắt hắn, hắn vùi đầu vào cổ Tiên Tôn: "Tiên Tôn..."
Ta đưa tay vuốt mắt Thanh Hư: "Đi đi."
"Cảm... Ơn..." Hơi thở lạnh lẽo thốt ra từ môi Thanh Hư, hắn an tâm nhắm mắt lại.
Linh quang nhàn nhạt dần hiện lên trên người hắn, Phượng Lân lập tức ôm chặt lấy cơ thể hắn: "Không! Tiên Tôn! Đừng bỏ Lân Nhi mà!"
Linh quang từ từ tách khỏi người Thanh Hư, tụ lại giữa không trung. Phượng Lân đau khổ ngẩng mặt lên, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú. Hình bóng Thanh Hư dần hiện ra trong linh quang, mỉm cười nhìn Phượng Lân: "Phải nghe lời Hình Cơ..."
"Tiên Tôn!"
Một đôi cánh ánh sáng bung ra trong tiếng gọi của Phượng Lân, rải xuống những đốm sao lấp lánh, đồng thời Thanh Hư cũng hoàn toàn biến mất trước mắt chúng ta.
"Xuống dưới đó gặp Diêm Vương đừng có bán đứng ta đấy..." Ta ngửa mặt lên trời hét lớn, cả thế giới chỉ còn tiếng của ta vang vọng.
Ta cúi xuống kéo cánh tay Phượng Lân: "Lão già chết rồi, đi thôi!"
Hắn vẫn đang chìm trong nỗi đau khổ về cái chết của Thanh Hư, đối với hắn, Thanh Hư là gia gia ruột thịt. Hắn vẫn ôm chặt lấy xác thịt của Thanh Hư: "Không! Ta không đi! Ta không phải như người! Ta là con người có tình cảm!" Hắn khàn giọng gào lên đầy phẫn nộ với ta, rồi vùi mặt xuống, ôm chặt lấy thi thể của Thanh Hư. Ta lạnh lùng nhìn hắn, trong lòng bị tiếng gào thét của hắn chọc giận. Ta giơ tay lên, búng tay một cái.
"Tách!" Âm thanh vang vọng hồi lâu trong thế giới u ám. Cơ thể Thanh Hư trong lòng Phượng Lân lập tức "Bụp" một tiếng rồi hóa thành tro bụi, y phục xẹp xuống. Phượng Lân thoáng chốc chết lặng, nước mắt đông cứng bên khóe môi.
Hắn run rẩy dùng hai tay nâng bộ y phục còn sót lại của Thanh Hư lên, ngẩng khuôn mặt đầy phẫn nộ và bi thương: "Người... Sao người có thể! Sao có thể..."
"Suỵt!" Ta nhanh chóng đưa tay bịt miệng hắn lại. Hắn nâng y phục của Thanh Hư trong tay, giận dữ trừng mắt nhìn ta, hơi thở run rẩy dưới lòng bàn tay ta.
Ta nhìn lên phía trên: "Bọn họ đến rồi! Đi thôi!"
Ta dùng sức kéo hắn dậy, thuận tay bứt đứt một sợi tóc dài ném vào góc tối, sau đó xé rách không gian bóng tối trước mặt. Mặc kệ Phượng Lân có vui hay không, ta cứ ném thẳng hắn vào trong rồi nhảy theo sau!
Khi hai chân chạm xuống bãi cỏ mềm mại, ngoài không khí trong lành tự do ập vào mặt thì còn có vô vàn bi thương, phẫn nộ và oán hận!
Ta buông cánh tay Phượng Lân ra, chân trần giẫm lên bãi cỏ mềm mại mát lạnh, đi từng bước, từng bước về phía trước, cho đến khi đứng ở mép bãi cỏ. Giữa trời mây bao la là vô số hòn đảo nổi nhấp nhô, đan xen chập chùng, những cây cầu dây và hành lang nối liền chúng lại với nhau, biến chúng thành những cung điện trôi nổi giữa không trung!
Khói lửa hòa lẫn trong mây mù, khiến cả thế giới biến thành màu xám xịt. Từ xa có thể nhìn thấy các kiến trúc trên đảo nổi bị hư hại nghiêm trọng, vô cùng hỗn độn.
Ta giang rộng hai tay, hít thở thật sâu. Bi thương, oán hận, đau khổ, thật là mỹ vị! Ta tham lam hít lấy từng chút không khí... Không, bây giờ ta vẫn chưa thể hấp thụ chúng, bởi vì kẻ đó sẽ phát hiện ra.
Ta không mấy cam lòng mở mắt ra, chỉ đành nhìn bữa tiệc sức mạnh của mình trôi đi theo khói lửa và mây mù ngay trước mắt, hy vọng đến tối vẫn còn sót lại chút ít.
"Tiên Tôn..." Phượng Lân ôm tiên bào của Thanh Hư từ từ quỳ xuống, nghẹn ngào đau thương. Hắn ngước mắt nhìn về phía Côn Luân tan hoang nơi xa, càng chìm vào sự thất thần hồi lâu. Ta nhìn khuôn mặt hồn bay phách lạc đó mà phát bực.