Lục Giới Yêu Hậu

Chương 6.1: Nữ hài nhi này chết hẳn rồi.

Trước Sau

break

"Con người ai rồi cũng phải chết, ngươi tưởng cứ tùy tiện tu luyện vài trăm năm là có thể thành tiên sao? Không chết đi sống lại vài lần thì sao thăng thiên được, ngươi có gì mà phải đau lòng?" Ta liếc nhìn hắn bằng một ánh mắt đầy khinh thường, rồi ngồi xếp bằng quay mặt về phía mây khói.

Hắn giận dữ lườm ta rồi quay lưng lại, tỏ rõ thái độ không muốn nói chuyện với ta nữa.

Mặc kệ hắn.

Giữa bầu không khí bi lương, nồng nặc mùi máu tanh và chết chóc, ta nhắm mắt lại, thần thức quay về thế giới bóng tối kia, nơi nhà lao giam cầm ta hàng ngàn năm qua, nhìn trộm sự xuất hiện của bọn họ thông qua sợi tóc ta để lại.

Trong thế giới bóng tối bụi mù mịt ấy bỗng nhiên lần lượt xuất hiện ba khe nứt. Bọn họ bước ra từ đó theo thứ tự, khoác trên mình hoa bào của Chân Thần, đứng bên cạnh ngọc đài giam cầm sợi tóc của ta rồi im lặng hồi lâu, nhìn chăm chú thật sâu! Trên những khuôn mặt tuấn tú không tì vết ấy là đủ loại biểu cảm khác nhau.

Cuối cùng cũng gặp lại rồi, hừ! Một đám nam nhân thối tha bất tử! Đừng hòng nhốt ta lại lần nữa!

"Yên Hồng sư muội! Sư muội!"

Tiếng gọi bi thương của Phượng Lân buộc ta phải thu hồi thần thức. Ta bực bội nhìn sang, không biết từ lúc nào đã có thêm một nữ hài nhi máu thịt be bét xuất hiện bên cạnh Phượng Lân, máu nhuộm đỏ cả một mảng cỏ. Nhìn tình trạng thê thảm đó, có vẻ là rơi từ trên cao xuống.

Phượng Lân đau đớn quỳ một chân bên cạnh nữ hài nhi, nhắm chặt mắt, siết chặt nắm đấm, sát khí bắt đầu bao trùm toàn thân hắn, thanh tiên kiếm trong suốt như pha lê từ từ bay lên bên cạnh hắn.

"Ngươi thích nữ hài nhi này à?" Ta hỏi.

Hắn lập tức ngước mắt lên, giận dữ nhìn ta: "Sư phụ! Yên Hồng sư muội đã chết rồi! Xin người đừng sỉ nhục muội ấy nữa!"

"Sỉ nhục? Hừ." Ta cười khẩy, đứng dậy đi đến bên cạnh nữ hài nhi. Thi thể của nữ hài nhi nát bấy đến mức không nỡ nhìn thẳng, gần như bị bẹp dí xuống đất chẳng khác gì cục bột, chân gãy lìa, gập ngược ra sau lưng.

Khuôn mặt vẫn còn giữ được chút nguyên vẹn, có thể nhận ra đây là một mỹ nhân có dung mạo nhu mì đoan trang, chỉ là đôi mắt trợn trừng, cái kiểu chết không nhắm mắt trông khá rợn người.

"Đúng là nữ hài này chết hẳn rồi, ngay cả hồn phách cũng đã bị Minh giới mang đi." Ta nắm lấy cằm nàng ta định nhìn kỹ hơn, bỗng nhiên cổ tay bị ai đó "Bốp" một tiếng nắm chặt, chính là Phượng Lân.

Trong đôi mắt hẹp dài của hắn là ngọn lửa giận dữ đang bị kìm nén tột độ: "Sư phụ! Xin hãy tôn trọng người đã khuất!" Hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

Hàn ý tỏa ra từ mắt ta, ta liếc nhìn hắn: "Ngươi có biết tại sao Côn Luân lại gặp kiếp nạn này không?"

Hắn cắn môi, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi quay mặt đi, buông cổ tay ta ra: "Ý trời."

"Ý trời cái chó má!"

Hắn sững người, quay mặt lại.

Ta cười: "Là để không cho quá nhiều người thành tiên."

Tức thì, sự kinh ngạc tràn ngập trong mắt hắn.

Ta vuốt mắt cho nữ hài nhi nhắm lại: "Để ngăn không cho quá nhiều người thành tiên nên mới luôn có kiếp nạn, khiến người tu đạo các ngươi hoặc là tàn sát lẫn nhau, hoặc là chiến đấu với yêu ma. Người ta đều nói tình kiếp khó qua là do sự mê hoặc của ái tình, nhưng có ai để ý rằng hận thù cũng khiến con người nảy sinh tâm ma, không thể thành tiên? Ngươi muốn báo thù cho Tiên Tôn, cho sư muội, ngươi nói là vì ngươi có tình cảm với họ, nhưng theo ta thấy, đó chính là để trong lòng ngươi sinh hận, không thể tu thành chính quả."

Ta từ từ vuốt ve thi thể của nữ hài nhi, nàng ta dần dần hóa thành bùn hoa tan vào giữa đám cỏ xanh lạnh lẽo, máu trên y phục và đầy đất cũng tan biến vào không khí, chỉ còn lại bộ váy tiên nữ đẹp tựa ráng chiều.

Hắn trở nên bình tĩnh, quỳ một chân trước mặt ta, hồi lâu sau vẫn không nói gì, mái tóc bay bay trong gió lạnh thê lương. Lúc này hắn tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc.

Ta đứng dậy, bàn tay vuốt lấy mái tóc dài, tóc dài quấn quýt bay múa trong không trung, búi thành kiểu tóc giống hệt sau đầu của nữ hài nhi kia. Đầu ngón tay khẽ cử động, bộ tiên váy trên mặt đất từ từ bay lên. Phượng Lân chậm rãi lấy lại tinh thần, ánh mắt dõi theo bộ tiên váy rồi ngẩng mặt nhìn ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc