Lục Giới Yêu Hậu

Chương 6.2

Trước Sau

break

Ta giang hai tay ra, tiên váy khoác lên người. Hắn ngơ ngác đứng dậy ngay trước mặt ta.

Tiên váy màu ráng đỏ rủ xuống đầu gối, che đi đôi chân trần lộ ra dưới lớp áo rách nát của ta. Hai chân từ từ rời khỏi mặt đất, giày tất của nữ tử đi vào đôi chân trần trụi quanh năm của ta, đai lưng thắt chặt, dải lụa quấn quanh mái tóc. Khi ta đáp xuống đất, ta đã hóa thành dung mạo của Yên Hồng, Chấn Thiên Chùy khẽ đung đưa trên dái tai.

Ta nhếch mép cười với Phượng Lân: "Thế nào? Nhìn thấy tình nhân cũ có vui không?"

Gương mặt của hắn lập tức đỏ bừng, lại lộ vẻ tức giận: "Sư phụ! Yên Hồng sư muội đã chết rồi! Xin người đừng đùa giỡn muội ấy nữa!"

"Thế à?" Ta sờ sờ mặt: "Ta thấy ngươi liều mạng muốn báo thù cho cái chết của nàng ta nên cứ tưởng ngươi thích nàng ta chứ. Ồ... Ta quên mất đồ nhi của ta đã lớn rồi, đã là thiếu niên mười tám tuổi, trong lòng có người thương cũng là chuyện bình thường."

"Sư phụ!" Hắn gần như quát lên đầy giận dữ.

Ta cười nhìn hắn: "Bình tĩnh rồi chứ?"

Hắn sững người, quay mặt đi, lại là bộ dạng không muốn nói chuyện với ta.

Ta sải một bước đến trước mặt hắn, gần trong gang tấc. Hắn hoảng hốt lùi lại một bước, giẫm phải y phục của Thanh Hư, ánh mắt có chút luống cuống, không dám nhìn vào mặt ta.

Ta nâng mặt híp mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng đang quay đi của hắn: "Lão già kia đã nói rồi, bảo ngươi phải nghe lời ta. Không muốn làm hắn thất vọng, muốn đắc đạo thành tiên thì trước hết hãy quên chuyện báo thù đi." Ta cụp mắt nhìn xuống chân hắn: "Này, ngươi đang giẫm lên y phục của Tiên Tôn gia gia yêu quý của ngươi đấy."

Hắn giật mình, gần như nhảy dựng lên lảo đảo tránh ra, vẻ áy náy tràn ngập khắp gương mặt. Hắn nhặt y phục của Thanh Hư lên, ôm chặt vào lòng với vẻ tự trách và hối hận.

Bỗng nhiên, một thanh tiên kiếm lướt qua đỉnh đầu, lại có thêm một đệ tử Côn Luân mặc áo xanh đáp xuống. Hắn cao hơn Phượng Lân một chút, lông mày lá liễu nhưng không mảnh mai như nữ tử mà mang nét trầm ổn và bay bổng. Đôi mắt cũng sáng ngời có thần vì tu tiên, nhưng ánh mắt lại dịu dàng và ôn hòa hơn Phượng Lân rất nhiều. Dung mạo thanh tú ôn hòa như bậc quân tử nhẹ nhàng, lại như thư sinh nho nhã, khiến hắn trông vừa thoát tục lại vừa thêm vài phần thanh tao.

Hắn lo lắng nhìn về phía chúng ta, trong đôi mắt ôn hòa là sự quan tâm sâu sắc: "Phượng Lân sư đệ, Yên Hồng sư muội, hai người không sao chứ?"

Phượng Lân vội vàng ôm kỹ y phục của Thanh Hư, lắc đầu với hắn ta: "Thiên Thủy sư huynh, ta không sao."

"Yên Hồng... Yên Hồng..." Đột nhiên tiếng gọi của một nữ hài nhi vang lên, lại có thêm một nữ hài nhi mặc tiên váy màu ráng chiều vội vã bay xuống. Vì quá sốt ruột mà có chút lỗ mãng, suýt nữa đã đâm sầm vào vị Thiên Thủy sư huynh kia. Nàng vội vàng nhảy xuống khỏi tiên kiếm, lảo đảo chạy về phía ta, lo lắng nắm lấy hai tay ta xem xét trước sau một lượt: "May quá may quá, không sao rồi không sao rồi, dọa chết ta, nhìn thấy muội bị yêu quái đánh rơi xuống, ta còn tưởng muội đã ngã chết rồi chứ, ôi, không không, phỉ phui cái mồm!"

Khoảnh khắc nàng chạm vào người ta, ta đã biết tên của nàng, là Vân Ương.

Ta nhìn nữ hài nhi tràn đầy linh khí trước mặt, nàng có một khuôn mặt búp bê tròn trịa, môi hồng răng trắng, đôi mắt to đen láy hai mí, vô cùng đáng yêu.

Ta mỉm cười: "Ta không sao, là Phượng Lân sư huynh đã cứu ta."

Phượng Lân bên cạnh ta sững người, nhìn ta với vẻ không thể tin nổi. Ta nhìn hắn, híp mắt cười: "Đa tạ sư huynh đã cứu mạng."

Hắn há miệng, trừng mắt nhìn ta rồi hậm hực quay mặt đi: "Không có gì!"

Giọng điệu nặng nề khiến nam tử tên Thiên Thủy kia lộ vẻ nghi hoặc, bắt đầu chú ý đến biểu cảm của Phượng Lân.

"Yêu tộc đã bại lui, mọi người không sao là tốt rồi, chỉ tiếc cho những sư đệ sư muội vừa mới tu luyện chưa được bao lâu..." Vân Ương nói rồi nghẹn ngào, cúi mặt xuống đau lòng khóc nức nở.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc