Những phù văn đang xoay chuyển bắt đầu bong tróc từng cái một. Một bóng đỏ từ trong ánh mặt trời phía trên lao nhanh xuống, mái tóc đỏ rực tung bay phía sau như đuôi phượng hoàng lửa, rực rỡ mê người, lại hệt như ngọn lửa cháy hừng hực! Hắn vung Chấn Thiên Chùy trong tay không chút do dự, đập mạnh vào pháp trận phía trên ta!
"Dừng tay..." Bóng dáng màu trắng của Thanh Hư bám sát ngay sau hắn! Thế nhưng mọi chuyện đã muộn, ván đã đóng thành thuyền! Hôm nay đã định sẵn là ngày ta được tự do!
"Rầm!" Ta nhanh chóng dùng ma lực hóa thành vỏ trứng bảo vệ quanh thân. Pháp trận kim quang va chạm với Chấn Thiên Chùy tạo ra một nguồn sức mạnh khổng lồ, hất văng cả nam tử tóc đỏ lẫn Thanh Hư ra xa! Cả hai đập mạnh vào tường rồi từ từ trượt xuống.
"Tiên Tôn!" Trong màn khói bụi mù mịt, Phượng Lân ngự kiếm lao xuống, đỡ lấy Thanh Hư đang trượt khỏi vách tường.
"Ta phải báo thù cho mẫu thân của ta..." Nam tử tóc đỏ đã giết đến đỏ cả mắt, bật dậy khỏi tường rồi lao thẳng về phía Phượng Lân và Thanh Hư!
Thanh Hư lập tức đẩy Phượng Lân ra, kiếm chỉ lướt qua trước người, thanh tiên kiếm xanh lam đã bay vụt đi, va chạm mạnh với Chấn Thiên Chùy của nam tử tóc đỏ!
Tiên kiếm bình thường sao có thể là đối thủ của Chấn Thiên Chùy! Chỉ trong khoảnh khắc, tiên kiếm vỡ vụn, bóng đỏ như một vệt sao băng rực lửa lướt nhanh qua bên cạnh Chấn Thiên Chùy, giáng một chưởng tàn nhẫn lên người Thanh Hư!
"Tiên Tôn!" Tiếng hô kinh hãi thốt ra từ miệng Phượng Lân, hắn nhanh chóng ngự kiếm lần nữa để đỡ lấy Thanh Hư đang rơi xuống từ không trung. Nam tử tóc đỏ cầm Chấn Thiên Chùy trên tay trừng mắt nhìn Phượng Lân: "Người Côn Luân các ngươi! Đều đáng chết!" Vừa dứt lời, hắn vung Chấn Thiên Chùy bổ nhào xuống.
Ta lập tức phá vỡ vỏ trứng lao ra, lớp vỏ tím đen lại hóa thành ma lực cuộn trào sau lưng ta. Ngay khi đối mặt với nam tử tóc đỏ, ta nhảy vọt lên cao, giang rộng hai tay và lơ lửng ngay phía trên hắn. Trong đôi đồng tử đỏ ngầu của hắn lộ ra vẻ kinh ngạc. Ta giẫm thẳng một chân lên ngực hắn, đạp hắn từ trên không trung rơi thẳng xuống đất!
"Rắc!" Mặt đất bị ta giẫm nứt toác, bụi đất bốc lên mù mịt. Hắn trọng thương nằm trong hố đất nứt nẻ, "Khụ" một tiếng rồi ho ra máu tươi!
Mái tóc đen dài tung bay sau lưng ta, Phượng Lân ôm Thanh Hư đứng sững sờ trong màn bụi. Tà khí bay lượn quanh người ta, ta nhếch mép cười, nhìn xuống kẻ dưới chân, bàn chân trần giẫm lên ngực hắn, những ấn ký ma văn màu tím đen bắt đầu quấn quanh đôi chân trần trụi của ta.
"Tên tóc đỏ kia, ai là mẫu thân của ngươi?" Khóe môi ta cong lên ý cười, mà hắn cũng sở hữu của dung mạo diễm lệ lạ thường! Ta nhếch môi liếc nhìn hắn: "Ta không nhớ mình từng sinh ra một đứa như ngươi."
"Ngươi! Khụ khụ..." Hắn ho ra máu, ánh mắt tan rã nhìn ta: "Ngươi, ngươi không phải mẫu thân của ta, ngươi... Lợi dụng ta! Khụ khụ!"
Ta cúi người, ghé sát vào ngửi khuôn mặt của nam tử tóc đỏ trước ánh mắt kinh ngạc của Phượng Lân. Đôi đồng tử đỏ của hắn lập tức co rút lại, dường như cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của ta, nét mặt rơi vào kinh ngạc và đờ đẫn.
"Hừm..." Ta hít sâu một hơi: "Trên người ngươi có mùi của Thần tộc, xem ra lại là tên khốn nào đó không quản được nửa thân dưới, sinh ra đứa con lai với yêu quái là ngươi, thảo nào ngươi lại lợi hại như vậy. Hừ, ngươi nên đi tìm cha ngươi mà báo thù! Nếu không phải hắn bỏ rơi mẹ con ngươi thì sao ngươi lại luân lạc thành yêu chứ! Mau cút đi! Không thì người của Thiên giới đến, ngươi muốn đi cũng không đi được nữa đâu."
Ta đứng dậy rút chân về, hắn lập tức lấy lại tinh thần rồi gượng dậy, dường như cơn đau dữ dội ở ngực khiến hắn không thể đứng thẳng trong một thoáng. Hắn lảo đảo đứng lên, trong đôi mắt đỏ diễm lệ vẫn còn vương chút choáng váng và tan rã, cùng với sự phẫn nộ tột cùng. Hắn đau đớn nghiến răng, cú đá vừa rồi của ta khiến hắn không thể làm càn được nữa!
Ta thong thả giơ tay, Chấn Thiên Chùy trong tay hắn lập tức bay ra, rơi vào tay ta. Hắn kinh ngạc, nhìn ta một cách không thể tin nổi. Ta vuốt ve Chấn Thiên Chùy đang dần thu nhỏ trong tay: "Còn chưa cút à? Không cút nhanh thì ngươi sẽ giống như ta, bị đám thần kia nhốt trong pháp trận phong ấn đấy! Ngươi là một đứa con hoang, ngươi tưởng cha ngươi sẽ để ngươi sống trên đời này sao?"
Ta liếc mắt lạnh lùng nhìn hắn. Hắn nghiến chặt hàm răng đầy máu, trừng mắt nhìn Chấn Thiên Chùy trong tay ta một cái thật sâu rồi xoay người bay vút lên cao!