Ánh mắt lạnh lẽo của ta nhìn xuống xuống, thấy hắn đang đứng chết trân bên ngoài pháp trận. Sự bất an bắt đầu cuộn trào trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, thậm chí là một tia hoảng sợ. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, rồi hắn vội vã xoay người, không nói thêm nửa lời mà sải bước rời đi.
Ta lạnh lùng nhìn bóng lưng bất an của hắn một lúc rồi lại chậm rãi ngồi xuống, mái tóc dài trải rộng khắp ngọc đài. Ánh sáng của pháp trận kim quang dần yếu đi. Chắc hẳn kẻ đó sẽ sớm tới thôi. Hắn sẽ gia cố pháp trận này, không để ta được tự do.
Ta hít sâu một hơi, nhắm đôi mắt lại.
Kẻ đó sợ ta.
Bởi vì hắn biết, nếu ta tự do thì đại kiếp của hắn cũng đến rồi...
Bây giờ phải xem thời gian ưu ái ai hơn.
Kể từ ngày hôm đó, Phượng Lân không còn đến nữa. Chẳng lẽ sự bất an trong mắt hắn là vì sợ ta ra ngoài sẽ thực sự lật tung Côn Luân và ăn thịt hắn sao? Nhớ lại vẻ mặt sợ hãi thật sự của hắn lúc còn nhỏ, đến giờ ta vẫn cảm thấy vô cùng buồn cười.
"Rầm..." Tiếng nổ vang trời dậy đất bất ngờ làm rung chuyển ngọc đài dưới thân ta. Ta lập tức đứng dậy nhìn lên phía trên, bấm ngón tay tính toán, lại tròn ba trăm ba mươi ba năm!
Đại kiếp của Côn Luân đến rồi. Trong lòng ta không khỏi có chút lo lắng cho tiểu tử Phượng Lân. Nếu hắn chịu dùng pháp thuật ta truyền dạy thì sợ gì mấy con tiểu yêu chứ.
"Rầm!" Lại một tiếng va chạm cực lớn vang lên, có kẻ đang xông vào Tháp Tỏa Yêu!
Khóe miệng ta bắt đầu nhếch lên, ta đưa tay chạm vào pháp trận kim quang yếu ớt kia. Dưới những cú va chạm mãnh liệt, trên pháp trận đã xuất hiện một vết nứt. Pháp trận cũng có thời hạn, mà sức mạnh trên người ta cũng có thể làm suy yếu nó, ta và nó khắc chế lẫn nhau.
"Rầm..." Khi một tiếng nổ lớn chưa từng thấy vang lên phía trên đầu ta, vô số bụi đất rơi xuống lả tả. Đây là hiện tượng chưa bao giờ xảy ra! Chưa từng có ai có thể giáng đòn nặng nề lên Tháp Tỏa Yêu đến mức này, trừ khi kẻ đó mang theo thần khí!
Chà... Tên nhóc lần này lợi hại đấy, thế mà lại có thể làm rung chuyển cả nền móng Tháp Tỏa Yêu! Ta nhắm mắt lại, tai nghe ngàn dặm, âm thanh phía trên đã lọt vào tai.
"Giao mẫu thân của ta ra đây! Nếu không thì ta sẽ dùng Chấn Thiên Chùy đập nát Côn Luân các ngươi!"
Chậc chậc chậc, sao Côn Luân cứ thích bắt mẫu thân của người khác thế nhỉ? Chấn Thiên Chùy? Hèn gì có thể làm rung chuyển Tháp Tỏa Yêu.
Ta nhếch môi cười, ma lực tím đen bắt đầu bao bọc toàn thân, đôi chân từ từ rời khỏi mặt đất. Pháp trận tám phương lập tức cảm nhận được ma lực của ta, nhanh chóng bắn ra những xiềng xích vàng kim khóa chặt và khống chế cơ thể ta. Ta cất giọng nhẹ nhàng gọi: "Hài nhi... Mẫu thân ở đây... Hài nhi..."
Giọng nói du dương dễ dàng xuyên qua pháp trận, phá vỡ từng tầng ngăn cách, truyền thẳng lên phía trên!
"Hài nhi... Mẫu thân đang ở dưới này... Mau dùng Chấn Thiên Chùy đập nát nền đất Tháp Tỏa Yêu, cứu mẫu thân ra..."
"Mẫu thân! Mẫu thân..."
Ngay khi tiếng gào phẫn nộ vang lên, tiếng nổ "Ầm" rung chuyển trời đất cũng ập tới! Những tảng đá lớn lập tức rơi xuống từ phía trên và nện mạnh vào pháp trận kim quang trên đầu ta!
"Ha ha ha... Ha ha ha..." Ta ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, ma lực màu tím đen thoáng chốc quấn lấy những sợi xích đang siết chặt kia. Khi ánh mặt trời từ trên cao chiếu rọi xuống, ma lực toàn thân ta bùng nổ giật đứt tung mọi xiềng xích. Ta đứng vững giữa pháp trận tám phương, lạnh lùng đưa mắt nhìn thế giới trước mặt!