Lục Giới Yêu Hậu

Chương 20.2

Trước Sau

break

Hắn chỉnh lại y phục, khi ánh mắt rơi vào người ta thì lập tức trợn tròn. Hắn hơi nhíu mày, tiện tay cởi lớp áo sa và áo ngoài ra, ngồi xuống trùm lên người ta. Mái tóc dài của ta được bao bọc trong lớp áo còn vương hơi ấm của hắn. Ta cụp mắt nhìn hắn chằm chằm, hắn không nhìn ngang liếc dọc mà chỉ kéo cổ áo lại rồi dùng dây buộc chặt, sau đó quay mặt đi, đặt bọc giấy dầu trong tay xuống trước mặt ta: "Cho người đấy."

Ta nghiêng đầu nhìn hắn: "Tại sao không nhìn ta?"

Hắn nhíu mày quay mặt đi xa hơn, xoay người ngồi xuống bên cạnh ta. Hắn mặc trung y màu xanh nhạt, ánh lụa bị ráng chiều nhuộm thành màu cam vàng.

"Sư phụ, người không thích y phục của nhân gian của chúng ta nhưng cũng không thể cứ cởi y phục ra mãi được." Hắn co hai chân lên, hai tay vòng qua đầu gối, hờ hững nắm tay trước chân rồi quay mặt đi, tai hơi ửng đỏ.

Ta cảm thấy kỳ quái bèn ghé mặt lại gần, lọn tóc bên má trượt xuống: "Từ khi ngươi sáu tuổi, ta vẫn luôn mặc như vậy, tại sao bây giờ ra ngoài rồi thì ngươi lại quản nhiều thế?"

"Bởi vì bây giờ đang là ở Côn Luân, không phải trong nhà lao của người!" Hắn nhấn mạnh giọng điệu.

Ta không ghé lại gần nữa mà nhìn về phía trước: "Nói vậy... Ngươi vẫn muốn ta bị phong ấn dưới Tháp Tỏa Yêu."

"Không phải đâu, sư phụ." Hắn vội vàng quay mặt lại, gấp gáp xoay người giải thích, một tay chống bên cạnh ta, đè lên lớp áo mà hắn đắp cho ta. Ta vẫn nhìn về phía trước, hắn ở bên cạnh trở nên im lặng.

"Từng có một nam nhân, hắn nói hắn yêu ta, nhưng cuối cùng hắn lại phong ấn ta dưới núi Côn Luân. Ngươi cũng giống hắn, ngươi có tình cảm sâu nặng với ta, nhưng ngươi cũng không muốn ta được tự do, bởi vì ngươi luôn lo lắng ta sẽ gây họa cho nhân gian..."

"Sư phụ..." Hắn nghẹn lời. Biển mây trước mặt ta nhấp nhô một cái, làn sương mỏng tạt vào người ta, rõ ràng nhuốm màu mặt trời nhưng lại lạnh lẽo vô cùng.

"Sư phụ, ăn thịt đi." Hắn cầm bọc giấy dầu lên, mở ra trước mặt ta: "Đây là thịt bò nổi tiếng nhất ở trấn Côn Luân đấy." Hắn nở nụ cười, đưa đến trước mặt ta, mùi tương thơm lừng khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Ta từ từ nhìn hắn, hắn cố gắng duy trì nụ cười để che giấu nỗi lo lắng trong mắt. Ta giơ tay lên, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt hắn. Cơ thể hắn cứng đờ, tay nâng bọc giấy dầu thịt bò không nhúc nhích.

Ta nhìn sâu vào mắt hắn, đầu ngón tay lướt qua lông mày và gò má hắn từng chút một: "Lân Nhi của ta... Đã thực sự lớn rồi... Nhưng mà ta thích ngươi hồi nhỏ hơn, khi đó nụ cười trên mặt ngươi nhiều hơn bây giờ."

Hắn cúi đầu: "Sư phụ, người không muốn ta lớn lên sao?"

Ta rút tay về, nhận lấy bọc giấy dầu từ tay hắn, cúi xuống hít sâu mùi thịt thơm nức mũi: "Tất nhiên rồi... Bởi vì chỉ có trẻ con mới không biết nói dối."

"Ta sẽ không nói dối người đâu!" Hắn ngồi bên cạnh ta, trịnh trọng nói như đang thề thốt.

Ta cười nhạt, mở mắt nhặt một miếng thịt bò thơm lừng lên, ngẩng mặt, há miệng rồi bỏ vào. Trong nháy mắt, nước thịt mặn ngọt đậm đà thấm vào từng ngóc ngách trong khoang miệng. Ta nhắm mắt tận hưởng, để bản thân hoàn toàn chìm đắm trong vị ngon của thịt: "Ừm... Ngon lắm..."

Ta mở mắt, từ từ liếm qua đôi môi mềm mại của mình, hài lòng nhìn hắn, lại thấy hắn đang nhìn ta đến ngẩn ngơ, đôi môi đỏ hé mở, một lớp ửng hồng khiến khuôn mặt trắng nõn của hắn tựa như hoa đào rực rỡ đang nở rộ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc