Ta nhếch môi cười với hắn, vươn tay lấy một miếng thịt bò, chậm rãi đút vào miệng hắn. Hắn giật mình lấy lại tinh thần, ta bèn nhanh tay bịt miệng hắn lại. Toàn thân hắn căng cứng, đôi mắt đen láy dao động dưới ánh chiều tà rực rỡ.
“Ăn thịt không ảnh hưởng đến việc tu tiên đâu. Ngươi đã biết quán này thịt ngon, chứng tỏ ngươi...” Ta cười xấu xa. Mặt hắn lập tức đỏ bừng, một sự chột dạ thoáng qua trong ánh mắt, vội vàng gạt bàn tay ta đang bịt miệng hắn ra rồi quay mặt đi chỗ khác.
“Ha ha ha ha... Hóa ra ngươi cũng ăn vụng.” Ta nâng đầu ngón tay lướt nhẹ qua má hắn. Hắn có chút bực bội gạt tay ta đi lần nữa, xoay người rồi che miệng nuốt miếng thịt xuống.
Ta tiếp tục cười nhìn hắn. Hắn ăn xong chớp chớp mắt, rồi cũng từ từ bật cười, nắm tay che miệng: “Xùy, nói thật lòng nhé sư phụ, thịt bò quán này đúng là ngon thật, ngay cả ở Kinh thành cũng không sánh bằng.” Hắn cười quay lại nhìn ta. Đây là lần đầu tiên hắn cười thoải mái như vậy kể từ khi ta rời khỏi Tháp Tỏa Yêu.
Ta cười khẽ, đẩy gói giấy dầu đến trước mặt hắn. Hắn cũng cười rộ lên. Khi cười, đôi mắt hắn sẽ cong thành hình trăng khuyết, hàng mi dài che đi đôi mắt đen láy, nhưng lại khiến ánh nhìn trong đôi mắt ấy càng thêm thâm thúy dưới làn mi dày, lay động lòng người. Nụ cười của hắn thuần khiết mà rạng rỡ, nhưng hắn lại rất ít khi cười. Là ta đã trở thành nỗi khúc mắc của hắn, trở thành nỗi sầu lo không thể tan biến trong lòng hắn.
Hắn cầm một miếng thịt, vừa ăn vừa ngắm mặt trời lặn cùng ta, hiếm khi được nhàn rỗi tự tại thế này.
“Sao mua ít thế? Không đủ ăn.” Ta nói.
“Vì... Không có tiền...” Hắn ngượng ngùng đáp.
“Quán này ở đâu? Ta đi lấy thêm chút nữa.”
“Sư phụ! Không được trộm đồ!”
“Biết rồi biết rồi...”
“Sư phụ, có phải người không tin rằng ta sẽ không nói dối người không?”
Giọng điệu của hắn bỗng trở nên nghiêm túc. Ta quay sang nhìn hắn, đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ của hắn sáng rực dưới ánh trăng vừa lên. Ta không nói gì, chỉ nhìn hắn rồi cười khẩy: “Hừ.”
Đôi mày hắn nhíu chặt, bỗng nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt ta. Tà áo lụa màu xanh nhạt ánh lên sắc bạc mờ ảo dưới ánh trăng trong trẻo. Hắn quỳ một gối xuống trước mặt ta, lưng quay về phía ánh trăng, trịnh trọng nhìn ta: “Ta sẽ chứng minh cho người xem!”
Tim ta khẽ rung động trước ánh mắt chân thành của hắn. Ta lập tức rời mắt đi chỗ khác. Hắn luôn làm những điều có thể chạm đến đáy lòng ta. Rốt cuộc ta có nên tin vào lời của một nam nhân nữa hay không? Đứa trẻ do chính tay ta nuôi lớn, liệu có lừa dối ta không?
Sau khi Côn Luân có Tiên Tôn mới, sĩ khí của các đệ tử Côn Luân được vực dậy, toàn bộ Côn Luân trở nên hưng thịnh, đoàn kết một lòng. Đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện sau mỗi đại kiếp nạn của Côn Luân.
Phượng Lân không muốn ta gây thêm chuyện nên bảo ta cố gắng đừng xuất hiện trước mặt người khác, gặp ai cũng đừng nói nhiều.
Vì ta mà hắn năm lần bảy lượt phạm quy, lén lút rời khỏi Côn Luân, xuống trấn nhỏ dưới chân núi mua thịt nấu chín về cho ta, thỏa mãn “dục vọng ăn thịt” của ta. Cũng may hắn chín chắn điềm tĩnh nên dù trong người giấu đồ ăn mặn, hắn vẫn ung dung đi ngang qua các đệ tử Côn Luân và mang đến cho ta.
Ta, Vân Ương và Ngọc Liên bắt đầu đến Thiên Cơ Điện của Côn Luân để luân phiên chép lại dân nguyện cùng các nữ đệ tử khác của Chu Tước Điện. Sư tôn của Chu Tước Điện là Mộng Cầm, nữ sư tôn duy nhất của Côn Luân. Chính vì nữ đệ tử tu tiên rất ít nên nàng vô cùng nghiêm khắc với các nữ đệ tử của Chu Tước Điện.
Trong Thiên Cơ Điện có một tấm gương Quy Khư, dân nguyện sẽ hiện lên trên đó để phân chia cấp bậc. Việc chủ yếu là nơi nào có yêu quái, nơi nào xuất hiện ác linh, cần đệ tử Côn Luân đến trừ tà thu phục.
Nhiệm vụ chia từ cấp Giáp đến cấp Canh. Trên cấp Giáp là cấp Không, đại biểu cho sự nguy hiểm tột cùng, chỉ có Thất Tử Côn Luân mới có thể đi hoàn thành.
Mà một số đệ tử tu luyện có thành tựu hoàn toàn không để mắt đến nhiệm vụ từ cấp Bính trở xuống, cho nên những nhiệm vụ bị kén chọn còn lại sẽ do các đệ tử cấp thấp hơn đi làm, tương ứng với điều đó thì tu vi của họ cũng kém hơn rất nhiều.
Vậy nên ở Côn Luân, muốn nhận được nhiệm vụ tốt thì bản thân phải không ngừng mạnh lên, nếu không sẽ mãi mãi tụt lại phía sau người khác.
Dân nguyện ở Thiên Cơ Điện được chép lên cuộn giấy, sau đó gửi đến các điện thuộc Nhị Thập Bát Tú, đệ tử Côn Luân sẽ lập tức lĩnh mệnh rời núi.