Lục Giới Yêu Hậu

Chương 20.1: Sư phụ, cho người thịt này.

Trước Sau

break

Trước thiên nhiên rộng lớn, chúng ta vẫn thật nhỏ bé.

Ta mỉm cười, vuốt ve cái đầu nhỏ xíu của nó: "Làm sao bây giờ? Đồ đệ cưng của ta không cho ta ăn ngươi. Nếu ta ăn ngươi, hắn nhất định sẽ giận ta mấy ngày rồi không thèm để ý đến ta nữa. Ta không muốn hắn giận dỗi ta đâu..."

Con thỏ con bực bội há miệng, không chút lưu tình cắn một cái thật mạnh vào tay Phượng Lân đang ôm nó.

"A!" Phượng Lân đau quá bèn buông tay ra. Thỏ trắng rơi xuống đất, lại dùng chân sau đạp hắn một cái thật mạnh rồi tức giận chạy vào rừng.

"Ha ha ha..." Ta ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Phượng Lân bực bội ôm lấy bàn tay bị cắn, trên bàn tay trắng nõn in hằn một vết răng thỏ nhỏ xíu: "Thôi kệ đi, ít nhất thì nó không bị người ăn thịt." Hắn tỏ vẻ yên tâm hơn một chút.

Ta ngưng cười, bước đến gần hắn hơn một bước: "Ừm... Đồ đệ ngoan, sư phụ muốn ăn thịt, ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?" Ta ngước mắt lên, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, nhìn hắn với vẻ đáng thương.

Hắn sững sờ, cứng đờ nhìn ta hồi lâu, gương mặt bắt đầu đỏ dần lên. Đôi mắt đen của hắn dao động một chút, như thể đang cố gắng dời tầm mắt khỏi khuôn mặt của ta. Hắn quay mặt đi, bực bội nói: "Ta đi mua đồ ăn sẵn cho người! Tóm lại! Người không được sát sinh!" Nói xong, trên mặt hắn lộ vẻ hối hận, buồn bực cắn môi.

Khóe miệng ta nhếch lên thành một nụ cười xấu xa, vươn tay vỗ vai hắn: "Vậy ta đợi ngươi về nha. Ừm… Quả nhiên vẫn là Lân Nhi đối xử tốt với ta nhất." Ta nghiêng người cọ vào ngực hắn. Hắn giật mình nhảy lùi lại một bước, dùng một ngón trỏ chống lên vai ta và đẩy ta ra, vội vàng nhìn ta một cái bằng ánh mắt có hơi luống cuống rồi nhíu mày quay đi: "Người mau về đi! Ta sẽ về ngay!" Nói xong, hắn nhảy lên tiên kiếm và bay đi như chạy trốn.

Bay khỏi vách núi, dường như hắn không yên tâm nên lại quay người cúi xuống trừng mắt nhìn ta: "Không được ăn vụng nhân lúc ta vắng mặt!"

Ta chán nản quay mặt đi: "Biết rồi biết rồi, phiền chết đi được. Ta về là được chứ gì." Nói xong, ta phất tay áo bay thẳng lên cao. Quy tắc của Côn Luân thật lắm chuyện.

Muôn chim bay lên, dường như đang giận Phượng Lân nên thi nhau lướt qua người hắn, va vào khiến Phượng Lân đứng không vững trên tiên kiếm. Ta hừ hừ cười thầm, thật ra chim thú đâu biết rằng làm người khổ cực và mệt mỏi hơn chúng bây giờ nhiều, đâu có được sự tự do tự tại như chúng.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ biển mây trước mặt. Biển mây vàng óng nhấp nhô, mỗi khi gió thổi qua thì lại dấy lên từng tầng sóng mây. Ta trút bỏ y phục và dung mạo của Yên Hồng, ngồi đối diện với biển mây, co một chân lên, đôi chân trần giẫm lên tổ chim được dệt từ hoa tươi mềm mại và lông vũ tiên hạc. Tà váy rách rưới bay trong gió không ngừng vuốt ve bắp chân ta. Cổ áo đen lỏng lẻo trượt xuống vai phải, những lọn tóc mát lạnh bên cổ khẽ bay theo gió.

Ta giơ tay phải lên, búng tay một cái "tách", thế là biển mây trước mặt ngưng đọng trong chốc lát, nhưng lại nhanh chóng quay về như bình thường.

"Haiz!" Ta thở dài thườn thượt, con tiên hạc nằm bên cạnh ngẩng cái cổ mảnh khảnh lên nhìn ta. Ta vuốt ve cổ nó: "Tuy ngươi là tiên thú, nhưng thật sự ăn không ngon."

Mấy con tiên hạc nhìn ta, có chút thất vọng cúi cổ xuống, tựa vào chân ta.

Giữa tầng tầng lớp lớp sóng vàng, một bóng người ngày càng đến gần. Tiên kiếm dưới chân hắn xé tan biển mây vàng óng, lóe lên những tia ráng chiều chói mắt trong ánh hoàng hôn đỏ rực, tựa như đang cưỡi một con rồng lửa dài bay tới.

Sóng mây tách ra hai bên dưới chân hắn. Hắn xách một bọc giấy dầu lướt qua biển mây và đến trước mặt ta, nhảy lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống, vạt áo và lớp áo sa tung bay trong ánh hoàng hôn tuyệt đẹp.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc