Lục Giới Yêu Hậu

Chương 19.2

Trước Sau

break

Ta lườm hắn một cái: "Ngươi thì hiểu cái gì, chính vì đơn giản nên chúng mới có thể cảm nhận được thân phận của ta." Ta đảo mắt nhìn ra ngoài vách núi: "Con người suy nghĩ phức tạp, vùi lấp đi khả năng cảm ứng bẩm sinh, không phân biệt thiện ác. Cho dù trong lòng luôn đề phòng nhưng vẫn bị vẻ bề ngoài mê hoặc và lừa gạt. Còn chúng..." Ta chỉ tay vào đám chim thú: "Chúng dùng trái tim để cảm nhận, chúng biết ta là ai, chúng nguyện ý cho ta ăn, ngươi quản được sao?"

"Xì." Phượng Lân đứng bên cạnh hừ lạnh lắc đầu, bỗng nhiên vung tay áo, xua đuổi đám chim thú: "Các ngươi đi đi! Đi đi! Các ngươi muốn để người khác ăn đến thế sao? Mau đi đi!" Hắn lo lắng hét lớn, nhưng không con nào chịu rời đi.

"Các ngươi! Các ngươi rốt cuộc bị sao vậy!" Phượng Lân gần như phát điên, giận không kìm được.

Ta buồn cười nhìn bóng lưng chống hông tức giận của hắn, giơ cánh tay lên. Một con chim ưng lập tức bay xuống đậu trên cánh tay ta. Ta đưa tay vuốt nhẹ lông chim ưng, cười chế giễu: "Vô ích thôi! Bọn chúng biết bị ta ăn thì kiếp sau có thể làm người."

"Cái gì?" Phượng Lân quay người kinh ngạc nhìn ta. Ta vung tay, chim ưng bay đi "phạch phạch". Ta chắp hai tay sau lưng, cười híp mắt đi qua trước mặt tên đồ đệ đang trừng mắt nhìn ta, nhìn về phía mấy con hổ rồi sầm mặt: "Thịt ngươi dai quá, đi đi!"

Mấy con hổ thất vọng cúi đầu, "hừ" một tiếng rồi quay người bỏ đi.

"Người còn mặt mũi mà kén chọn chúng nó!" Phượng Lân không chịu nổi hét lớn vào mặt ta.

Ta mặc kệ hắn, tiếp tục đánh giá mấy con cáo: "Ngươi hôi quá, đi đi."

"Ư..." Mấy con cáo lại ủ rũ bỏ đi.

Ta đưa mắt nhìn một vòng: "Trừ thỏ ra, tất cả đi hết."

Muôn thú lần lượt thất vọng quay người.

Ta vui vẻ nhìn những con thỏ hoang nhỏ còn lại, có một con vừa béo vừa đẹp, nướng lên chắc chắn rất thơm.

Bỗng nhiên, vạt áo màu thiên thanh lướt qua trước mặt, Phượng Lân đã giang tay chắn trước mặt ta. Hắn cao hơn ta một cái đầu, giang rộng hai tay che chở hoàn toàn cho đám thỏ hoang phía sau, giống như một bức tường chặn trước mặt ta. Hắn nhìn ta đầy bướng bỉnh: "Không được sát sinh!"

Ta nheo mắt lại, "sột soạt", đám thỏ hoang nhỏ đã chui ra từ dưới vạt áo hắn, lại nhảy đến trước mặt ta, đứng thẳng cái thân hình mập mạp lông xù lên, hai chân trước bấu vào váy ta, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn ta, vẻ mặt "cầu xin được ăn".

Hắn lập tức bế con thỏ trắng nhỏ đó lên, đưa đến trước mặt ta, tức giận nói: "Chúng đáng yêu như vậy, người, người nỡ ăn sao?"

"Xì." Ta quay mặt đi, khoanh tay trước ngực, nhìn về phía đám chim bay bên cạnh, tiện tay chỉ vào đôi uyên ương: "Vậy ta ăn bọn chúng là được chứ gì!"

"Không được!" Hắn ôm thỏ trắng quát lớn một tiếng nữa, tức giận bước nhanh đến trước đôi uyên ương: "Người ta vẫn nói chỉ ngưỡng mộ uyên ương chứ không ngưỡng mộ thần tiên. Uyên ương suốt đời suốt kiếp chỉ có một đôi, chúng còn chung thủy hơn cả con người. Sư phụ, người! Sao người nỡ chia cắt chúng chứ?" Hắn trừng mắt nhìn ta như nhìn kẻ thù. Ta chớp chớp mắt, nhìn hắn một lúc: "Cho nên ta ăn cả đôi mà."

Hắn lập tức cứng đờ, đôi môi đỏ như hoa anh đào hé mở, hồi lâu sau vẫn không thốt nên lời.

Ta yểu điệu bước đến trước mặt hắn, mỉm cười với hắn, cúi xuống cọ nhẹ vào lớp lông mềm mại của thỏ trắng. Thân hình đang ôm thỏ trắng của hắn càng thêm cứng đờ, ta chạm nhẹ chóp mũi của mình vào chóp mũi thỏ trắng, nó vươn cái chân nhỏ xíu ra đòi ta bế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc