Lục Giới Yêu Hậu

Chương 19.1: Ai cho ta ăn.

Trước Sau

break

Quả thực phải trả một cái giá rất đắt cho sự tò mò.

Bởi vì không phải ai muốn gặp ta là có thể gặp.

Ta ngồi trên Chấn Thiên Chùy lơ lửng trên cao, ở độ cao này, tu vi của người Côn Luân không ai sánh bằng. Giờ đây, Côn Luân uy nghiêm đang nằm dưới chân ta.

Nhớ năm xưa làm gì có Côn Luân? Chẳng qua chỉ là vài ngọn núi mà thôi. Mà bây giờ những ngọn núi này lại mang cái tên Côn Luân, chúng mọc lên sừng sững, lơ lửng giữa không trung, khiến người đời ngưỡng mộ, trở thành một trong ba đại tiên phủ của thế gian.

Đương nhiên, người phàm không thể nhìn thấy Côn Luân lơ lửng giữa không trung, điều này càng khiến Côn Luân và đệ tử tu tiên thêm phần thần bí.

Đúng rồi, đi săn thôi. Kiếm chút thịt ăn đã.

Dưới tầng tầng lớp lớp mây mù là dãy núi Côn Luân cao chót vót. Nhờ dính chút tiên khí Côn Luân mà rừng cây rậm rạp, linh khí lượn lờ, mây mù bốc lên. Ta đáp xuống đỉnh núi Côn Luân, đứng bên bờ vực hét lớn: "Ai đến cho ta ăn nào!"

"Ăn... Ăn... Ăn... Ăn..." Tiếng hét từ bờ vực nơi ta đứng vọng ra, vang vọng giữa núi non trùng điệp.

Ta đứng chống hông bên bờ vực, bắt đầu chờ đồ ăn, lại thấy Phượng Lân ngự kiếm bay xuống, lao nhanh về phía ta. Ta lập tức nhíu mày, tên đồ đệ nhỏ này bám dai thật.

"Sư phụ! Đệ tử Côn Luân không được tùy ý rời khỏi Côn Luân!" Tiếng hắn vừa dứt thì hắn cũng đến, đôi lông mày nhíu chặt và khuôn mặt nghiêm túc y hệt Thanh Hư hiện ra trước mắt ta.

Hắn khoanh tay trước ngực, không hề có chút kính trọng nào đối với ta, đứng trên tiên kiếm nhìn xuống ta từ trên cao: "Về cùng ta!"

Giọng điệu đó giống như đang ra lệnh cho ta hơn.

Ta nheo mắt nhìn hắn: "Ăn xong rồi về."

"Ăn?" Hắn khó hiểu nhìn ta: "Không phải Côn Luân có đồ ăn..." Lời hắn còn chưa dứt thì bỗng nhiên, một đám mây đen kịt tạo bởi chim chóc rợp trời dậy đất bay tới từ phía sau hắn!

Phượng Lân đứng trước mặt ta kinh ngạc quay đầu lại, đám mây đen do muôn chim tạo thành gào thét bay qua đỉnh đầu hắn, thổi tung lớp áo sa màu khói và mái tóc đen dài của hắn. Hắn theo bản năng đưa tay che chắn, kinh ngạc ngước nhìn dõi theo đàn chim đang bay tới.

Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân ta cũng bắt đầu rung chuyển, tiếng "ầm ầm" vọng lại từ rừng cây phía sau ta. Ta nhếch môi cười, nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Phượng Lân trước mặt. Hắn bước xuống khỏi tiên kiếm, đi lên bờ vực đến bên cạnh ta, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía sau ta.

Ta xoay người, đứng cạnh hắn, cùng hắn nhìn muôn thú đang lao tới, mèo rừng thỏ hoang, hổ báo sói lang, bất kể lớn nhỏ, bất kể giống loài, tất cả đều lao về phía ta.

Khỉ nhanh nhẹn chuyền cành, trăn lớn rắn to quấn quanh thân cây.

Ta quay sang nhìn đồ đệ nhỏ đáng yêu của ta, chắc hẳn đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy muôn thú ngàn chim xuất hiện chỉnh tề như vậy, không con nào ăn thịt con nào.

Ta từ từ vươn tay phải, nắm chặt tay giữa không trung. Chim bay trên trời lập tức đáp xuống đất đồng loạt, muôn thú trước mặt im lặng dừng lại, như thể trong nháy mắt chúng đã hiểu tiếng người, có được trí thông minh.

"Chuyện, chuyện này là sao?" Phượng Lân kinh ngạc bước về phía trước, muôn thú xếp hàng ngay ngắn đứng trước rừng, dù là dã thú hung mãnh nhất thì lúc này cũng im thin thít, không dám tiến lên hại người.

Muôn chim đáp xuống xung quanh chúng ta, cũng không hề sợ người, chỉ im lặng đứng đó. Ta chống một tay bên hông, cười tà: "Bọn chúng đều đến cho ta ăn đấy."

"Cho người ăn?" Phượng Lân thốt lên kinh ngạc rồi quay người lại, đôi mắt đen mở to hết cỡ, vung tay chỉ vào tất cả chim thú: "Bọn chúng! Đến cho người ăn!" Trong đôi mắt đen láy của hắn không có sự nghi ngờ, mà bắt đầu dâng lên sự tức giận.

"Ừm." Ta nhếch khóe môi, đưa tay chọc chọc vào trán hắn: "Đầu óc của chim thú đơn giản hơn con người nhiều."

"Đơn giản thì người cũng không được ăn chúng!" Hắn thực sự đã tức giận, hét lớn vào mặt ta.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc