Ta mềm mại cúi mặt xuống, giọng nữ nhân khàn khàn vang lên: "Ngươi đang tìm Chấn Thiên Chùy... Hay là... Đang tìm ta?" Thân mãng xà đen dần dần hóa thành váy đen, lớp da rắn đã được lột bỏ, để lộ ra dung nhan từng bị tất cả mọi người cho là tà mị diễm lệ từ ba ngàn năm trước. đôi mắt của ông ta trợn tròn ngay lập tức, nhìn chằm chằm vào mặt ta, hoàn toàn quên mất sự sợ hãi, cũng quên mất sự cảnh giác của người tu tiên đối với yêu ma.
Ông ta cứ đứng ngây ra đó dưới chân ta, cũng chẳng phải là nam nhân đầu tiên đứng ngây ra như vậy trước ngọc đài của ta. Ta cúi xuống cười tà, ít nhất thì trong ba ngàn năm nay, hiếm có nam nhân nào nhìn ta mà vẫn giữ được bình tĩnh.
Ta đáp xuống trước mặt ông ta, tà váy đen rách rưới nhẹ nhàng bay bay bên chân. Ông ta đã hoàn toàn bất động, để mặc cho ta đùa giỡn. Ta ghé sát vào mặt ông ta hít sâu một hơi: "Shh... Ừm... Xem ra đại kiếp lần này của Côn Luân là do có người trong ứng ngoại hợp rồi."
Ông ta giật mình hoàn hồn, liên tục lùi lại, cuối cùng trên khuôn mặt kinh ngạc cũng có thêm vài phần cảnh giác: "Rốt cuộc ngươi là ai? Có phải là Yêu Vương bị phong ấn ở đây không!"
"Yêu Vương? Ha ha ha ha." Ta bật cười, khẽ rụt người về, cơ thể vòng qua người ông ta như không khí hư vô, hắc khí quấn quanh phía sau nhẹ nhàng lướt qua vạt áo ông ta: "Ngươi có biết tại sao chó... Lại có thể nhận ra người nuôi chó không?"
Thân hình Thanh Hoa xoay theo ta, ánh mắt khóa chặt lấy từng cử chỉ một của ta.
Ta quay đầu cười tà: "Bởi vì trên người người nuôi chó có mùi của chó, cho nên yêu cũng vậy."
Ánh mắt của Thanh Hoa lại một lần nữa dán chặt vào khuôn mặt tươi cười của ta. Ta quay mặt đi, đáp xuống ngọc đài rồi lười biếng nằm nghiêng trên đó, một tay chống má xem ông ta ngây ngốc ngắm nhìn khuôn mặt ta, ta cười tà nhếch môi, nhẹ nhàng nói: "Chỉ cần là người từng tiếp xúc với yêu, trên người nhất định sẽ mang theo yêu khí. Mà trên người ngươi lại có mùi của tên tóc đỏ đó. Thanh Hoa, ngươi đã giao dịch gì với tên tóc đỏ kia? Tên tóc đỏ đó là nửa thần nửa yêu, lấy được Chấn Thiên Chùy cũng lợi hại đấy. Ngươi hợp tác với hắn, chẳng lẽ... Là để sớm ngày thành tiên?" Ta ngước mắt nhìn ông ta, ánh mắt ông ta lập tức dao động.
Ta cụp mắt cười khẽ: "Thanh Hư chết đột ngột, không kịp nói cho ngươi biết, nhưng ngươi là Tiên Tôn mới, ta có thể nói cho ngươi biết ta không phải tù nhân, người phàm các ngươi phải tôn trọng ta. Bắt ta không phải là nhiệm vụ của ngươi, nhưng ngươi phải nghe lời ta." Ta giơ tay nhẹ nhàng chỉ vào giữa trán ông ta.
Ông ta lấy lại tinh thần, cau mày nhìn ta: "Ngươi chỉ nói một phía, ta sẽ không tin đâu!"
"Ha ha ha... Ha ha ha ha..." Ta ngửa mặt cười lớn, lại cúi xuống nhìn ông ta một cách kỳ lạ: "Thanh Hoa, từ lúc ngươi tiếp xúc với tên tóc đỏ, ngươi đã chọn xong chủ nhân cho mình rồi."
Ông ta kinh ngạc đứng chết trân.
"Ha ha ha... Ha ha ha..." Ta phất tay áo đen lên rồi hóa thành khói đen tan biến trong thế giới bóng tối, chỉ còn lại Thanh Hoa đứng ngẩn ngơ trước ngọc đài.
Mở mắt ra, thần trí quay về, ta ngồi trên Chấn Thiên Chùy âm trầm nhìn xuống Tháp Tỏa Yêu. Muốn trường sinh, không thành tiên thì nhập ma. Thanh Hoa, thực ra trong lòng ngươi đã có lựa chọn rồi, chỉ là ngươi còn đang giãy giụa, vẫn cảm thấy thành tiên sẽ có thể diện hơn.
Hừ, ba ngàn năm qua, cho dù Tiên Tôn Côn Luân có cao quý đến đâu, được người đời kính ngưỡng thế nào, thoát tục ra sao, thì chung quy bọn họ vẫn là người phàm, là nam nhân. Chỉ cần là nam nhân thì thử thách lớn nhất mà họ phải đối mặt chính là sự cám dỗ.
Đủ mọi loại cám dỗ, cám dỗ quyền lực, cám dỗ nữ sắc, cám dỗ tiền tài, cám dỗ trường sinh. Ba ngàn năm, non sông đổi dời, thế sự xoay vần, chỉ có con người là vẫn chẳng tiến bộ chút nào.
Ta xoay người phất tay áo bỏ đi, nhếch môi cười. Có thể dùng được Thanh Hoa này. Đừng giãy giụa vô ích nữa, chủ nhân của ngươi đang ở đây, đây là số mệnh mà ngươi không thể trốn thoát, nó đã bắt đầu ngay từ khoảnh khắc ngươi muốn gặp ta rồi.