Ta dừng lại giữa không trung, lơ lửng trên cao, từ xa nhìn thấy Thanh Hoa Tiên Tôn đang bay về phía Tháp Tỏa Yêu một mình.
Là ông ta.
Trong lòng ta bắt đầu suy tính, nhìn xuống dưới, Vân Ương đã lấy lại tinh thần đang tìm ta khắp nơi. Ta thôi không nhìn nữa, bám sát theo sau Thanh Hoa.
Đệ tử Huyền Vũ đang bận rộn xung quanh Tháp Tỏa Yêu, người tu tiên sửa nhà quả nhiên rất nhanh, họ dùng tiên lực vận chuyển gỗ đá, chỉ trong một thoáng mà một buồng đã hoàn thành. Mới chỉ một ngày, đế Tháp Tỏa Yêu đã được sửa chữa xong, ánh sáng pháp trận hiện lên, đây là phong ấn ban đầu của Tháp Tỏa Yêu.
Thanh Hoa hạ xuống, các đệ tử Huyền Vũ lập tức dừng tay, cung kính đứng tại chỗ. Thanh Hoa nhìn xuống đế Tháp Tỏa Yêu một lúc, trầm giọng nói với các đệ tử Côn Luân: "Các ngươi đi nghỉ đi."
"Rõ." Đệ tử Huyền Vũ đặt gỗ và đá nền xuống rồi lần lượt rời đi.
Thanh Hoa lập tức đi xuống và tiến vào pháp trận. Ta nhếch môi cười, ngồi trên Chấn Thiên Chùy giơ tay nhẹ nhàng thổi ra một luồng hắc khí, bám sát sau lưng ông ta. Ta nhắm mắt lại, thần thức đã tiến vào pháp trận theo luồng hắc khí đó, một lần nữa đi xuống dưới Tháp Tỏa Yêu!
Dưới Tháp Tỏa Yêu vẫn là một màu đen kịt, đá vụn đầy đất, dường như cố ý không cho ai khác vào sửa chữa nơi này. Thanh Hoa đáp xuống trước ngọc đài từng giam cầm ta, cau mày nhìn chằm chằm: "Rốt cuộc ngươi là thứ gì..."
Các đời đệ tử tu tiên có những truyền thuyết khác nhau về ta, mà Thiên Tôn chỉ cách ta một bước chân lại càng tò mò về ta hơn, ai cũng muốn xem thứ bị nhốt dưới Tháp Tỏa Yêu rốt cuộc là cái gì?
Và đôi khi, sự tò mò sẽ biến thành một loại chấp niệm, một loại tham lam, thậm chí là một loại dục vọng mãnh liệt, được gặp ta dần dần biến thành biểu tượng cho quyền lực tối thượng! Ba mươi mốt đời Tiên Tôn Côn Luân, không biết bao nhiêu kẻ đã hãm hại người tiền nhiệm chỉ vì muốn nhìn thấy ta một lần, một yêu ma trong truyền thuyết này.
Ban đầu, muốn gặp ta vì tò mò đã biến thành ham muốn quyền lực. Ba ngàn năm nay, ta không hiểu tại sao nam nhân lại cảm thấy việc gặp ta là biểu tượng cho quyền lực tối cao của Côn Luân, điều này khiến họ càng thêm khao khát có được ta, có được thứ dưới Tháp Tỏa Yêu này.
Nhưng họ đâu biết rằng Tiên Tôn đời đầu đã đặt ra quy định rằng chỉ có Tiên Tôn mới được gặp ta, chính là để ngăn ta mê hoặc những nam nhân đang thanh tu, làm rối loạn trái tim trung thành với Thần tộc của họ.
Hừ, toàn là nói nhảm! Trong lòng nam nhân không có quỷ, sao có thể nhìn ta một cái là bị mê hoặc được?
Bây giờ, Tiên Tôn đời mới của Côn Luân lại đứng trước ngọc đài của ta. Chắc chắn trong lòng ông ta đã sớm nảy sinh sự tò mò và dục vọng đối với ta. Ta nhìn ra sự không cam lòng mãnh liệt trong mắt ông ta, cuối cùng cũng trở thành Tiên Tôn rồi, nhưng lại không nhìn thấy ta lấy một lần, không biết bí mật ba ngàn năm dưới Tháp Tỏa Yêu này rốt cuộc là gì thì sao ông ta không tức giận cho được?
Ta hít sâu một hơi, hắc khí lướt qua mặt đất, bắt đầu chậm rãi quấn lấy bụi bặm bốn phía. Thanh Hoa giật mình, lập tức xoay người cảnh giác nhìn quanh, quát lớn: "Yêu nghiệt to gan! Dám làm càn ở Côn Luân ta! Ra đây!"
Bụi bặm hóa thành thân rắn đen, ta hóa thân thành một con mãng xà đen khổng lồ trườn qua bên cạnh ông ta. Ông ta kinh hãi lùi lại một bước, ta vòng qua ông ta, từ từ quấn lên ngọc đài, ngẩng cao đầu rắn, nhìn xuống khuôn mặt trợn mắt há hốc của ông ta: "Thanh Hoa... Ngươi đang tìm cái gì?" Giọng nói đầy mê hoặc thốt ra từ miệng ta, ông ta kinh hãi đến mức đứng chôn chân tại chỗ, không biết là do nhìn thấy con mãng xà đen này hay là do nghe thấy giọng nói của ta.