"Hừ." Ta cười lạnh giữa những lời chỉ trích của mọi người, khinh thường liếc nhìn bọn họ một cái. Người ở đây quả nhiên nhạt nhẽo. Ma lực đen tuyền bắt đầu quấn quanh đầu ngón tay ta. Phượng Lân lại chắn trước mặt ta, hung hăng nhìn xuống. Ngay lúc hắn định lôi ta đi thì Vân Ương vội vàng chạy đến, ôm lấy vai ta, ma lực trong tay ta lập tức thu hồi.
"Xin lỗi các vị đại sư huynh và đại sư tỷ!" Nàng vội vàng nói: "Yên Hồng vừa thoát chết trong gang tấc nên tính tình thay đổi, mong mọi người lượng thứ. Bây giờ muội ấy, muội ấy đang rất hoảng loạn, đúng đúng đúng, muội ấy hơi bất bình thường, ta đưa muội ấy đi uống thuốc ngay đây! Xin lỗi xin lỗi."
Vân Ương vừa đẩy vừa kéo lôi ta ra khỏi nhà ăn, cả nhà ăn đã im phăng phắc.
Vân Ương vội vàng kéo ta ra bãi cỏ bên ngoài, ta hất tay nàng ra rồi cười khinh miệt: "Hừ, toàn là lũ tự cho mình là đúng."
"Yên Hồng, ngươi nói cái gì?" Phía sau vang lên tiếng quát giận dữ của đại sư tỷ Triều Hà.
"Yên Hồng!" Vân Ương cuống đến mức giậm chân.
"Yên Hồng thực sự hơi bất bình thường rồi."
"Muội ấy lại dám nói như vậy."
"Xem ra muội ấy nên uống thuốc thật rồi."
"Yên Hồng, đừng nói nữa!" Vân Ương thì thầm gấp gáp. Ta liếc nhìn nàng, phất tay áo đỏ, Chấn Thiên Chùy hóa thành hình kiếm hiện ra dưới chân, ta nhảy lên ngự kiếm bay đi, không muốn ở lại thêm một phút nào với đám đệ tử Côn Luân tự cao tự đại, coi trời bằng vung này nữa.
"Yên Hồng..." Vân Ương đuổi theo ta.
Ta bay qua từng hòn đảo lơ lửng, thân đảo đã bị những dây leo to lớn quấn quanh, dòng suối nhỏ chảy từ trên xuống rồi hóa thành màn sương nước lãng đãng giữa mây trời.
Từng con tiên hạc bị ta nhổ lông nhảy đến bên mép đảo, ngó đầu nhìn ta. Chúng sẽ phải mất một thời gian dài nữa mới bay được. Nhìn thấy chúng, cơn thèm thịt lại trỗi dậy, đôi khi có một số chuyện bị gợi lên sẽ khiến cả người bứt rứt khó chịu.
Ta đáp xuống bên cạnh tiên hồ, bên hồ là những cây đào nở rộ rực rỡ, tỏa hương thơm ngát. Vân Ương đáp xuống ngay sau đó. Nàng còn chưa đứng vững, ta đã lạnh nhạt nói: "Tiềm Long không đáng để tỷ thích đâu."
Nàng sững sờ, gương mặt lập tức đỏ bừng!
"Yên Hồng, muội đừng nói nữa!" Nàng đỏ mặt không dám nhìn ta.
"Tiềm Long kiêu ngạo, coi trời bằng vung. Nếu tỷ muốn hắn để ý đến mình, trừ khi tỷ trở thành một trong Bắc Đẩu Thất Tử thì nếu không, hắn sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn tỷ lấy một cái đâu."
Vẻ mặt của Vân Ương dần trở nên thất vọng trước lời nói của ta, quay sang nhìn ta đầy lo lắng: "Yên Hồng, rốt cuộc muội bị sao vậy? Trước đây muội đâu có như thế này."
"Bây giờ ta không tốt sao?" Khóe miệng ta nhếch lên nụ cười tà, giang rộng hai tay hít sâu một hơi đầy hương hoa đào: "Shhh... Bây giờ ta, tự do hơn nhiều."
"Yên Hồng..."
Ta quay sang nhìn nàng: "Ta chỉ thay đổi thôi, là người thì thay đổi cũng là chuyện bình thường. Tỷ chưa thay đổi là vì chưa gặp chuyện khiến tỷ thay đổi, đợi đến lúc gặp rồi, có lẽ tỷ sẽ thay đổi đến mức chính mình cũng không nhận ra nữa."
Vân Ương kinh ngạc nhìn ta. Ta bước từng bước đến trước mặt nàng, ghé vào tai nàng thì thầm: "Nếu không thay đổi, cuộc đời tỷ cũng sẽ mãi giậm chân tại chỗ, cứ thế xoay vòng trong một quỹ đạo tròn... Lặp đi lặp lại... Lặp đi lặp lại... Tỷ thực sự... Muốn sống hết cuộc đời này như vậy sao?"
Bỗng nhiên, ta cảm nhận được một luồng tiên lực mạnh mẽ lướt qua bầu trời. Ta nheo mắt lại, cười tà một tiếng, sau đó chậm rãi lùi về sau nhìn Vân Ương đang có hơi thất thần: "Không chơi với tỷ nữa." Ta bay vút, lao thẳng lên chín tầng trời cao rộng.