Phượng Lân lập tức kéo tay Tiềm Long: "Sư huynh, đi thôi."
Tiềm Long ngạo nghễ nhìn hắn: "Đi cái gì? Vừa mới đến sao lại đi? Ta còn chưa nói xong mà, cớ sao đệ tử Côn Luân chúng ta lại có thể bị loạn lòng người chỉ vì một con yêu quái nhỏ bé bị trấn áp dưới Tháp Tỏa Yêu chứ!"
"Tiềm Long nói đúng." Kỳ Hằng khinh thường liếc nhìn mọi người: "Chỉ là một lời đồn đại mà đã dọa các ngươi sợ đến mức này, thân là đệ tử Côn Luân, các ngươi có thấy mất mặt không!"
Phượng Lân nhíu mày, giữ chặt tay Tiềm Long: "Tiềm Long sư..."
"Ta nghe nói..." Ta lên tiếng, tuy giọng nói không lớn nhưng lại trong trẻo, xuyên thấu mọi âm thanh, cắt ngang lời Phượng Lân. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ta, bao gồm cả Thiên Thủy, Kỳ Hằng và Tiềm Long đang đứng cạnh Phượng Lân.
Triều Hà lại nhìn về phía Thiên Thủy, Nguyệt Linh liếc Triều Hà một cái rồi lắc đầu quay đi, còn Nghê Thường bên cạnh nàng dường như đang thất thần, từ đầu đến cuối chẳng để ý mọi người đang nói gì.
Ta liếc bọn họ một cái, nhìn thẳng về phía trước, tay cầm màn thầu: "Con yêu quái đó... Đã tồn tại từ trước khi có Côn Luân. Thứ giam cầm nàng ta hoàn toàn không phải Côn Luân các ngươi, mà là đại trận Phong Thần do Chân Thần Thiên giới thiết lập!"
"Cái gì?" Tiếng kinh hô lập tức vang lên tứ phía, ai nấy đều lộ vẻ nghi ngờ.
"Đại trận Phong Thần là cái gì?"
"Đúng vậy, ta chưa từng nghe nói."
"Yên Hồng nói cứ như thật ấy."
"Yên Hồng, muội đừng có nói lung tung!" Vân Ương lo lắng kéo tay áo ta, thì thầm cảnh cáo: "Tung tin đồn nhảm là sẽ bị phạt đấy!"
"Hừ." Ta cười lạnh, không thèm nhìn mọi người, xách váy đứng dậy, hất tà váy một cái rồi xoay người bước về phía Tiềm Long sư huynh kia. Ánh mắt của mọi người xung quanh lại tập trung vào ta, mấy nữ tử trong Thất Tử cũng nhìn sang.
Phượng Lân chắn trước mặt ta ngay lập tức, nghiêm túc nhìn ta: "Sư muội Yên Hồng, ở Côn Luân không được tung tin đồn nhảm mê hoặc lòng người!" Hắn trừng mắt nhìn ta, đôi mắt đen láy trong veo như muốn lồi ra ngoài.
Ta biết hắn đang ám chỉ ta đừng có làm loạn. Nhưng mà, làm sao có thể chứ? Ta đâu phải thần nữ mặt mày hiền hậu gì.
Tiềm Long cau mày nhìn ta không vui: "Yên Hồng sư muội, lời này của muội có căn cứ gì không? Nếu không có, hừ, đừng trách ta trách phạt muội theo quy định."
Ta đẩy Phượng Lân ra, cười tà trước mặt Tiềm Long: "Làm người khi ăn nói, tốt nhất vẫn nên cẩn thận một chút. Nếu không... Sẽ bị lở mồm đấy." Tiềm Long sững sờ trước nụ cười tà quái của ta, ngây người nhìn nụ cười ấy, vẻ ngạo mạn trên mặt cũng biến mất.
Ta cầm lấy cái màn thầu, phả một luồng khí ra khỏi miệng, để nó quấn lấy cái màn thầu trắng tinh mà không ai hay biết, sau đó ta giơ tay lên, nhét vào cái miệng đang hơi há ra vì ngẩn người của Tiềm Long.
"Yên Hồng!" Tiếng quát lớn vang lên ngay bên cạnh. Ta liếc mắt nhìn sang, chính là Phượng Lân với khuôn mặt đen sì. Cùng lúc đó, trong nhà ăn vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc, cứ như ta vừa làm ra chuyện gì long trời lở đất lắm vậy.
Thiên Thủy và Kỳ Hằng bên cạnh Tiềm Long cũng trố mắt nhìn, còn Nghê Thường thì đỏ mặt ngây ngốc nhìn ta. Triều Hà sững sờ, Nguyệt Linh lộ vẻ tức giận.
"Sao thế, ta cho đại sư huynh Tiềm Long ăn màn thầu mà cũng không được à?" Ta ngẩng đầu đứng trước mặt Phượng Lân, hắn giận dữ nhìn ta, như thể đã tức đến mức sắp nổ tung rồi.
"Đương nhiên là không được!" Nguyệt Linh bỗng bước nhanh tới, đứng chắn trước mặt ta: "Yên Hồng, ngươi thật không biết liêm sỉ!"
Các đệ tử Côn Luân xung quanh cũng lập tức chỉ trỏ bàn tán về ta với vẻ mặt khó hiểu. Ồ... Đúng rồi, người thời nay nam nữ thụ thụ bất thân đến mức khắc nghiệt. Sao nữ tử có thể đút đồ ăn cho nam tử giữa chốn đông người được chứ?