Lục Giới Yêu Hậu

Chương 16.2

Trước Sau

break

Cho dù là Thiên Thủy ôn hòa, Tiềm Long khí phách, hay là công tử phong lưu có đôi mắt hoa đào Kỳ Hằng kia cũng đều không đẹp bằng Lân Nhi nhà ta. Cho nên, khi Lân Nhi nhà ta đứng giữa bọn họ, chỉ cần liếc mắt là thấy ngay, không bị hào quang chói lọi trên người bọn họ che lấp. Khí chất lạnh lùng tàn khốc độc đáo trên người hắn khiến người khác không kìm được muốn đến gần chỉ để nhận được một ánh mắt dịu dàng của hắn.

"Là Tiềm Long sư huynh!" Cả nhà ăn trở nên kích động vì sự xuất hiện của Bắc Đẩu Thất Tử, tinh anh Côn Luân!

"Thiên Thủy sư huynh! Phượng Lân sư huynh! Kỳ Hằng sư huynh!"

"Nghê Thường sư tỷ! Nguyệt Linh sư tỷ, còn có Triều Hà sư tỷ!"

Tiếng reo hò ngày càng phấn khích vì sự xuất hiện của ba vị đại sư tỷ. Người tu tiên càng tu càng đẹp, hơn nữa còn trẻ mãi không già. Cho nên, từ dung mạo của nữ tử có thể thẳng thừng phán đoán ra tu vi của nữ đệ tử đó.

Đứng bên cạnh Thiên Thủy là ba nữ đệ tử được chú ý nhất trong Bắc Đẩu Thất Tử của Côn Luân.

Nữ tử được gọi là Triều Hà rực rỡ như ráng chiều, trong vẻ diễm lệ lại mang theo một chút kín đáo, đôi môi đỏ gợi cảm, nụ cười hé lộ hàm răng trắng đều, đôi mắt phượng có đuôi mắt cong lên như đuôi phượng hoàng mềm mại, ánh mắt ôn hòa dịu dàng, nhưng chỉ cần liếc nhìn ngươi một cái là sẽ xinh đẹp động lòng người, cào vào lòng nam nhân như móng vuốt mèo con. Nhưng nàng là đệ tử tu tiên, cho nên nàng sẽ không để lộ ánh mắt lả lơi quyến rũ nam nhân.

Bên cạnh nàng là một nữ tử có vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, thấp hơn nàng một cái đầu, khuôn mặt trái xoan bé xíu vô cùng tinh xảo, khiến ngũ quan của nàng cũng trở nên tinh tế hơn, đôi lông mày lá liễu thanh mảnh, đôi mắt to long lanh, mí mắt hai mí sâu khiến đôi mắt càng thêm to tròn, tựa như trên cả khuôn mặt chỉ có đôi mắt ấy. Dưới chiếc mũi dọc dừa nhỏ xinh là đôi môi anh đào chúm chím, khiến người ta sinh lòng thương yêu, không kìm được muốn hôn nhẹ. Tuy vóc dáng nhỏ bé và đường nét đáng yêu, nhưng ánh mắt của nàng lại vô cùng lạnh lùng, trên vẻ mặt hờ hững viết rõ mấy chữ cút xa một chút. Nữ hài này tên là Nguyệt Linh, ta đã từng thấy trong ký ức của Vân Ương. Còn người cuối cùng là Nghê Thường.

Nghê Thường không diễm lệ như Triều Hà, cũng không đáng yêu như Nguyệt Linh, nhưng nàng đứng đó, mang thần thái y hệt tiểu thư khuê các, ánh mắt cụp xuống dường như mang theo vài phần e thẹn, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu sẽ khiến lòng nam nhân mềm nhũn. Khuôn mặt trái xoan vừa vặn, làn da trắng ngần trong suốt, trên gò má ửng hồng nhàn nhạt tựa như ba phần hoa đào, đôi môi mỏng cũng ửng hồng nhàn nhạt, khóe môi hơi cong lên, mang theo độ bóng vừa phải.

Ừm... Tuy Nghê Thường này không quá nổi bật nhưng lại là người có dung mạo trông thoải mái nhất trong ba nữ đệ tử này.

Chậc chậc chậc, tuy những nữ tử này vẫn còn kém xa thần yêu, nhưng chắc chắn là tuyệt sắc giai nhân ở phàm trần, sao Lân Nhi của ta lại không thích ai nhỉ? Hay là... Hắn có người trong lòng mà không nói với ta?

Cảm nhận được ánh mắt của Phượng Lân, hắn nhìn thấy ta, hơi nheo mắt lại, dường như lại đang cảnh cáo ta hãy làm tốt vai Yên Hồng của mình. Ta không nhìn nữa, quay sang hướng khác, đưa tay nghịch chiếc màn thầu trên bàn...

"Côn Luân uy nghiêm của ta việc gì phải sợ yêu ma?" Trong nhà ăn vang lên giọng nói ngạo nghễ của Tiềm Long, các đệ tử Côn Luân sùng bái nhìn hắn, liên tục gật đầu. Những đệ tử Côn Luân này nhìn thấy Bắc Đẩu Thất Tử là kích động như gặp thần tượng vậy.

Hừ, buồn cười thật.

"Nếu con yêu quái đó lợi hại thì sao lại bị nhốt dưới Tháp Tỏa Yêu! Hừ! Ta thấy cũng chỉ là tam sao thất bản, tâng bốc con yêu quái đó lên mà thôi!" Giọng nói cao ngạo của hắn vừa dứt, ta bèn liếc mắt nhìn hắn, trong lòng đã nảy sinh sự khó chịu. Ngay khi ta nhìn Tiềm Long, ánh mắt của Phượng Lân đã lập tức xuyên qua đám đông và bắn thẳng về phía ta, như thể đã đoán trước được ta sắp nổi giận.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc