Khi đó, núi Côn Luân vẫn chưa tồn tại, cũng chưa có Tháp Tỏa Yêu. Hừ, dùng sáu trận Phong Thần để phong ấn ta, bọn họ cũng thật đề cao ta quá.
"Hình Cơ tỷ tỷ..."
"Đừng gọi ta là Hình Cơ!" Ta thu hồi suy nghĩ, bực bội lườm Tiểu Phượng Lân bên ngoài pháp trận: "Đó là cái tên mà mấy lão già kia đặt cho ta, khó nghe muốn chết."
Hắn chớp đôi mắt như bầu trời đêm: "Vậy ta có thể đặt cho tỷ một cái tên được không?"
"Hừ." Ta cười lạnh liếc xéo hắn: "Sao hả, muốn coi ta là thú cưng à?"
Nam nhân rất thích đặt tên cho nữ nhân, để nói cho người khác biết rằng nữ nhân này là vật sở hữu của mình, giống như người kia năm xưa vậy.
Tiểu Phượng Lân tủi thân cúi đầu: "Không, không phải... Vậy ta nên gọi tỷ là gì?"
"Mẫu thân đi." Ta nhếch môi cười tàn ác, hắn thì bĩu đôi môi đỏ hồng mũm mĩm lên, lại giận dỗi: "Không chịu!"
Ta cười: "Vậy thì gọi sư phụ."
"Được." Hắn sảng khoái đồng ý, chớp đôi mắt to lấp lánh như sao, tò mò nhìn ta: "Sư phụ, người không cần đi tè sao?"
Ta dở khóc dở cười nhìn hắn, co một chân lên, tóc dài trượt xuống đầu gối: "Đợi ngươi tu luyện thành tiên, ngươi cũng không cần làm mấy chuyện phiền phức đó nữa."
Hắn ngây ngô kéo chặt thắt lưng quần: “Không đi tè mà không nín chết sao? Ui cha, ta nhịn không nổi nữa rồi, ngày mai ta lại đến thăm người vậy."
(*)Chú thích: Từ chỗ này Phượng Lân gọi Hình Cơ là “người” thay vì gọi “tỷ”, vì hai người đã trở thành sư đồ.
Nói xong, hắn chạy biến đi, bóng dáng nhỏ bé dần dần biến mất trong bóng tối, ta loáng thoáng thấy hắn chui vào một chỗ tối tăm nào đó, rồi cái mông tròn trịa lắc lắc vài cái và hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của ta. Ta biết chắc chắn ngày mai hắn sẽ lại đến, bởi vì hắn là một đứa trẻ, chỉ có trẻ con mới không biết nói dối.
Thấm thoắt, ta đã làm sư phụ được mười hai năm...
Một cái tay nải bị ném thẳng ra từ trong bóng tối, chủ nhân của cú ném đã chẳng còn chút lễ phép nào đáng nói.
Ta đỡ lấy tay nải, đối phương chậm rãi bước ra từ bóng tối, thân hình cao lớn đĩnh đạc, áo xanh tung bay. Màu áo thiên thanh, dải lụa xanh lam đung đưa bên đôi chân dài. Hắn rất hợp với màu này vì da hắn trắng.
Khuôn mặt tuấn tú với đôi mày kiếm sắc sảo, mắt sáng như trời sao bao la, thâm trầm sâu thẳm. Đôi môi đỏ như hoa anh đào có độ dày vừa phải, ánh lên vẻ mọng nước tăng thêm phần quyến rũ, chiếc cằm nhọn kéo dài đường nét khuôn mặt khiến hắn có thêm vài phần lạnh lùng và vẻ ngông cuồng của thiếu niên.
Tóc mai hai bên được búi lên, càng kéo dài đuôi mắt, khiến đôi mắt hắn trở nên hẹp dài. Con ngươi đen láy trong veo ẩn hiện ánh nước, long lanh như nước hồ thu, quyến rũ đa tình hệt như nữ tử. Tuy nhiên, đôi mắt vốn nên mê người ấy lại có thêm vài phần sắc bén và xa cách vì ánh nhìn quá mức trưởng thành.
"Thái độ của ngươi đối với sư phụ đúng là càng ngày càng kém đấy." Ta liếc nhìn hắn.
Hắn đã lớn rồi, còn ta thì vẫn không thay đổi. Gần đây, ánh mắt hắn nhìn ta dường như có chút bực bội, giống như đang oán trách điều gì, lại như đang buồn bực chuyện gì đó.
"Ta sẽ không đến thăm người nữa!" Giọng nói trong trẻo vang lên bên ngoài pháp trận, không còn là giọng trẻ con non nớt mà giờ đây đã trong vắt êm tai như suối nguồn.
Đúng là lớn thật rồi, ta còn có chút hoài niệm giọng nói khàn khàn như vịt đực thời vỡ giọng của hắn, tiếng hát thốt ra từ miệng hắn khi đó hết sức động lòng người, mang theo một nỗi bi thương bẩm sinh.
Còn bây giờ thì không nghe được nữa. Lớn rồi, càng ngày càng không nghe lời.