Lục Giới Yêu Hậu

Chương 3.1: Kẻ thù của ta không phải là con người

Trước Sau

break

Ta lấy miếng bánh từ trong tay nải giơ lên cao, tay áo trượt xuống khỏi cánh tay để lộ làn da trắng nõn nà trong suốt. Sau đó ta ngửa mặt lên, hé mở đôi môi, buông nhẹ đầu ngón tay để miếng bánh cứ thế rơi vào miệng.

Ta chậm rãi ăn bánh, liếc mắt nhìn hắn rồi nở nụ cười nhếch mép, lưỡi khẽ liếm qua cánh môi. Hắn thì vẫn thong dong đứng bên ngoài pháp trận, bình thản y hệt lão già Thanh Hư kia.

"Lần nào ngươi cũng nói thế, nhưng hôm sau vẫn cứ đến thăm ta."

Hắn giật giật lông mày, xoay người sang một bên, nắm chặt thanh tiên kiếm có tiên khí lưu chuyển bên hông. Hắn đã lớn rồi, có tiên kiếm kề cận, lại học được tiên thuật Côn Luân và trở thành kiếm tiên cấp Thiên tiến bộ nhanh nhất trong đám đồng trang lứa, là niềm tự hào nhất của Côn Luân.

"Đại kiếp nạn của Côn Luân sắp giáng xuống, ta phải bảo vệ Côn Luân." Hắn nghiêm túc nói.

Khóe môi ta khẽ nhếch lên: "Ta có thể dạy ngươi."

"Không cần!" Hắn nhíu chặt đôi mày, cúi mặt xuống: "Ta không thể học yêu thuật của người nữa!" Hắn trở nên phiền muộn, tinh thần cũng không được yên. Người tu tiên không thể tu yêu thuật, một khi bị người khác phát hiện thì ắt sẽ bị phế bỏ linh lực, trục xuất khỏi Côn Luân.

Ta xoay người, co một chân lên, một tay chống cằm: "Ngươi cảm thấy... Thứ ta dạy ngươi là yêu thuật sao?"

Cơ thể hắn khẽ khựng lại. Có phải yêu thuật hay không, tự bản thân hắn rõ nhất. Hắn bực dọc quay người lại rồi sải bước về phía ta, đưa tay chạm vào pháp trận trước mặt. Kim quang lập tức lóe lên, hắn bị đánh bật ngã xuống đất, tay phải run rẩy.

Hắn cau mày đứng dậy, đôi mắt đen lo lắng nhìn ta: "Rốt cuộc người là ai hả? Sư phụ!"

Ta cụp mắt nhìn hắn, lòng bàn tay hắn đã bị bỏng một mảng: "Mau đến chỗ lão già Thanh Hư trị thương đi."

Hắn buông bàn tay phải bị bỏng xuống, vẻ mặt phức tạp và có chút buồn bã. Kể từ khi hắn bắt đầu tu luyện, hắn không thể bước vào pháp trận của ta được nữa, bởi vì hắn đã không còn là người phàm.

"Sư phụ, đây là lần cuối cùng ta gọi người là sư phụ." Hắn nói với giọng trầm buồn, ánh mắt hạ xuống nhìn mặt đất.

Ta cười khẽ: "Tiểu tử ngốc, sao nói chuyện nghe như sinh ly tử biệt thế?"

Hắn im lặng một lát rồi cũng ngồi khoanh chân bên ngoài pháp trận, cúi khuôn mặt đã không còn non nớt xuống: "Đại kiếp sắp đến, ta không biết mình còn sống sót được hay không. Sư phụ có thể trường sinh bất lão, nhưng ta thì không..."

"Ha ha ha." Ta cười lớn trong pháp trận. Hắn ngẩng mặt lên, tức tối lườm ta một cái: "Người thật sự không thương đứa đồ đệ này chút nào sao? Hồi nhỏ ta còn tưởng người là mẫu thân của ta đấy!"

"Ha ha ha..." Ta cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa, mái tóc đen rung lên bần bật. Một lúc lâu sau ta mới lấy lại hơi, mỉm cười nhìn khuôn mặt đã nghệt ra vì u sầu của hắn: "Cứ ba trăm ba mươi ba năm là đại kiếp nạn của Côn Luân lại đến một lần. Trong mắt các ngươi thì như ngày tận thế, nhưng trong mắt ta, nó chẳng khác nào nguyệt sự của nữ nhân, kiểu gì cũng phải đến một lần."

Hắn lập tức nhíu chặt mày, trong đôi mắt hẹp dài tràn đầy vẻ mất tự nhiên: "Sư phụ, sao người có thể so sánh như thế chứ? Thế nên, ta cũng chỉ là hạt bụi trong mắt sư phụ mà thôi, sư phụ sẽ không để ý đến sự sống chết của ta."

Ánh mắt lấp lánh của hắn rơi trên mặt ta, lặng lẽ ngước nhìn, dường như đang mong chờ điều gì, lại như đang sợ hãi điều chi?

Ta tiến đến bên cạnh pháp trận, chống một tay xuống đất, mái tóc dài trượt xuống bên má, gần sát ngay pháp trận. Hắn thấy thế vội vàng đứng dậy: "Sư phụ! Cẩn thận pháp trận!"

Ta cười, giơ tay chạm vào pháp trận. Hắn hoảng hốt hét lên: "Sư phụ! Nó sẽ làm người bị thương đấy!"

"Thật sao?" Ta xòe lòng bàn tay ra. Hắn nhất thời ngẩn người, pháp trận đã không còn làm ta bị thương được nữa. Ta mỉm cười: "Nhìn xem, đồ đệ ngoan, thời gian mới là thứ đáng sợ nhất. Trong khi pháp trận này làm suy yếu sức mạnh của ta, thì chính bản thân nó cũng không trụ được bao lâu nữa rồi."

"Pháp trận này không trụ được bao lâu nữa..." Hắn khẽ lẩm bẩm, vẻ mặt phức tạp nhìn pháp trận khổng lồ quanh người ta, ánh mắt dao động, bên trong là những cảm xúc mâu thuẫn tột cùng.

Ta nhếch môi cười: "Theo ta thấy, ngươi không chết được đâu. Đây không phải đại kiếp đầu tiên của Côn Luân, cũng không phải là lần cuối cùng. Ngươi và Côn Luân đều sẽ ổn cả thôi. Hơn nữa, ngươi là đồ đệ của ta, ngươi chỉ cần dùng thứ ta dạy ngươi..."

"Ta sẽ không dùng đâu!" Hắn trở nên cáu kỉnh, dạo gần đây hắn nóng nảy hơn nhiều.

Cùng với sự trưởng thành của hắn, tình cảm hắn dành cho ta cũng ngày càng phức tạp. Ban đầu, hắn chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, sùng bái ta một cách đơn thuần, coi ta là sư phụ, trong lòng không có sự phân biệt chủng tộc. Nhưng hắn dần lớn lên, quan niệm chính tà không đội trời chung, dần dần việc diệt trừ yêu ma đã bị ăn sâu vào tâm trí hắn. Hắn vừa kính trọng ta là sư phụ, vừa giằng xé bởi thân phận đối lập có thể là yêu ma của ta. Nếu không phải yêu ma thì sao lại bị trấn áp ở nơi này?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc