"Người tu đạo chúng ta trừ yêu diệt ma, mà yêu ma thì giảo hoạt đa đoan, phần lớn đều xinh đẹp quyến rũ, người tu vi không đủ thường bị mê hoặc, chết thảm trong tay yêu ma..."
Ta khó chịu quay mặt đi, không thèm nhìn hắn lấy nửa cái.
"Có ngươi ở đây, có thể giúp Lân Nhi biết được sự xinh đẹp và xảo quyệt của yêu ma..."
"Lão già chết tiệt, ngươi nói cái gì đó?!" Ta nhíu mày quát lớn!
Nét mặt của Thanh Hư vẫn bình thản, nhưng cũng không nhìn ta lấy một cái. Ta híp mắt lại: "Còn dám bất kính với bản tôn nửa lời, ngày sau bản tôn ra ngoài sẽ lật tung Côn Luân của ngươi! Ăn thịt đứa trẻ này!"
"A! Tiên Tôn gia gia!" Tiểu Phượng Lân sợ hãi nấp ngay ra sau lưng Thanh Hư, lén lút nhìn ta đầy sợ sệt.
Thanh Hư vẫn không biến sắc, tim không đập nhanh, chỉ nắm lấy tay Tiểu Phượng Lân, xoay người ôm lấy cơ thể bé nhỏ đang hoảng sợ của hắn: "Đừng sợ, nàng ta sẽ không ăn thịt ngươi, nàng ta sẽ bảo vệ ngươi."
"Xì." Ta cười khẩy ngồi xuống.
Thanh Hư quay đầu nhìn ta một cái: "Hình Cơ, ta biết ngươi sẽ làm được."
"Đừng có gọi ta là Hình Cơ!" Ta lườm hắn một cái rồi lại nằm xuống: "Không ai có tư cách đặt tên cho ta cả."
Hình Cơ là cái tên mà bọn Côn Luân đặt cho ta, ý là nữ nhân chịu hình phạt. Bởi vì bọn chúng không có tư cách biết thân phận thật của ta, ít nhất thì đám người bên trên kia nghĩ như vậy.
Một già một trẻ kia biến mất trong thế giới bóng tối bên ngoài pháp trận. Ta đưa tay chạm vào pháp trận nhìn như mỏng manh tựa không khí nhưng lại cứng rắn vô cùng kia, lòng bàn tay lập tức bị pháp trận thiêu đốt, một làn khói đen bốc lên. Ta rút tay về, thản nhiên nhìn lòng bàn tay cháy đen đang dần dần hồi phục.
"Hừ." Ta cười nhẹ một tiếng rồi nằm xuống bệ đá, nhắm mắt lại. Không sao cả, những ngày tháng như thế này sẽ không còn lâu nữa đâu, ta là một người rất kiên nhẫn.
Thế nhưng ngày hôm sau, Tiểu Phượng Lân lại đến.
"Tiểu bằng hữu à, tò mò quá cũng không tốt đâu..." Ta lười biếng nằm nghiêng trong pháp trận, thổi nhẹ lọn tóc dài của mình.
Hắn đi đến trước pháp trận của ta, nhìn vào trong qua một lớp màng ánh sáng: "Rốt cuộc tỷ bị nhốt bao lâu rồi?"
"Tiên Tôn gia gia của ngươi cưng chiều ngươi thật đấy, nơi này mà cũng cho ngươi ra vào tự do."
Dưới đáy Tháp Tỏa Yêu, không phải Tiên Tôn thì không được vào. Cho nên bao năm qua, ta chỉ gặp các đời Tiên Tôn của Côn Luân, gặp hết người này đến người khác.
Tiểu Phượng Lân không nói gì, chỉ cúi mặt xuống, sau đó lấy ra một cái tay nải từ sau lưng rồi nhét vào trong pháp trận của ta. Pháp trận vô hại với người phàm, hắn vẫn còn là một đứa trẻ, chưa từng tu tiên nên pháp trận sẽ không làm hắn bị thương.
Ta ngồi dậy mở tay nải ra, thế mà bên trong lại là mấy món bánh nhỏ. Ta cười nhìn đống bánh trái hồi lâu, trẻ con luôn có thể khiến lòng người rung động.
"Cái này cho tỷ, sau này ta lớn lên rồi thì sẽ không thể đến thăm tỷ nữa." Hắn đứng bên ngoài nói, trong đôi mắt thuần khiết lương thiện đã không còn vẻ giận dữ, hắn không còn giận chuyện ta lừa hắn nữa.
"Tại sao?" Ta cầm miếng bánh lên vừa ăn vừa hỏi.
"Haiz..." Tiểu Phượng Lân bỗng thở dài sườn sượt ra vẻ ông cụ non, thần thái y hệt lão già Thanh Hư kia, đúng là trẻ con ở với ai thì giống người đó.
"Ta sắp lớn rồi, sẽ không chui lọt cái lỗ kia nữa." Hắn xoay người chỉ về phía xa, trong thế giới đen kịt chẳng nhìn ra đâu là lỗ chó.
"Hả?" Ta ngẩn người: "Hóa ra ngươi chui lỗ vào đây à?"
"Ừm." Hắn gật đầu: "Tháp Tỏa Yêu lâu năm không được tu sửa, ở kia có cái lỗ hổng, ta chui vào đấy. Tiên Tôn gia gia vốn không cho phép ta đến thăm tỷ..."
"Ha ha ha..." Ta cười ngặt nghẽo, cầm miếng bánh liếm nhẹ, liếc mắt nhìn hắn: "Thế này đi, ta dạy ngươi phép thu nhỏ, thế nào?"
Hắn giật mình, trong đôi mắt đen láy lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết: "Phép thu nhỏ! Là pháp thuật sao?"
"Ừ, là pháp thuật."
"Nhưng mà... Nhưng mà Tiên Tôn gia gia bảo ta còn quá nhỏ, chưa thể học tiên pháp."
Ta nhếch môi cười: "Tiên Tôn gia gia của ngươi chẳng qua cũng chỉ là người phàm. Ta là ai cơ chứ? Ta bảo ngươi học được là học được. Từ nay về sau, ngươi cứ theo ta học, ta sẽ khiến ngươi trở thành đệ nhất Côn Luân!"
"Oa..." Hắn nhìn ta đầy sùng bái, khuôn mặt phúng phính bắt đầu đỏ lên vì kích động, giống như quả táo chín đỏ.
Ta giơ tay, đầu ngón tay chạm nhẹ vào không khí, ánh sáng kỳ dị màu tím đen hiện ra từ đầu ngón tay rồi từ từ hạ xuống, viết thành bùa chú. Tiểu Phượng Lân nhìn rất kỹ, ngồi bên ngoài dùng ngón tay vẽ lại thật nghiêm túc trên mặt đất.
Hắn là một đứa trẻ kiên cường và rất có nghị lực, hắn luyện tập không ngừng nghỉ, không biết mệt mỏi. Ta ngồi trong pháp trận ngắm nhìn ánh sáng hoàng kim hiện lên từ tám phương, nó không phải là một, mà được tạo thành từ sáu trận Phong Thần thượng cổ hình lục giác kết nối chặt chẽ với nhau, tạo thành một lồng ánh sáng vàng nhốt ta lại, trấn áp dưới ngọn núi Côn Luân này.
Bọn họ, sáu kẻ đó, ta tuyệt đối sẽ không quên!