Ta mỉm cười nhìn hắn lần nữa: "Sau này ngươi lớn lên thành một nam nhân xinh đẹp thì tuyệt đối đừng nói dối. Bởi vì ngươi sẽ hại một nữ nhân bị nhốt ở một nơi không thấy mặt trời như thế này mãi mãi... Mãi mãi... Cũng không thể rời khỏi...". Ta dần thất thần nhìn pháp trận trước mặt, sức mạnh của ta ngày càng suy yếu trong trận pháp. Ta sẽ không chết, nhưng cũng không thể thoát khỏi cái lồng giam này, đã được định sẵn là phải làm bạn với bóng tối...
"Tiên Tôn gia gia!" Tiếng gọi của Tiểu Phượng Lân làm ta lấy lại tinh thần. Ta thôi không nhìn nữa, mà nhìn về phía nam nhân tóc bạc mặt hồng hào vừa xuất hiện bên cạnh Tiểu Phượng Lân. Hắn là Tiên Tôn đời thứ ba mươi của Côn Luân hiện tại, tên Thanh Hư. Đừng thấy mặt hắn đẹp như ngọc, trông như thanh niên đôi mươi, nhưng thực ra hắn đã một trăm hai mươi tuổi rồi.
Đối với người tu luyện mà nói, thời gian và tuổi tác đều hóa hư vô.
Thanh Hư vô cảm nhìn ta, dung nhan góc cạnh toát lên vẻ uy nghiêm và nghiêm túc. Hắn kéo Tiểu Phượng Lân về bên cạnh mình như gà mẹ bảo vệ gà con. Tiên bào màu thiên thanh khiến hắn trông thoát tục, nếu không phải vì sự già cỗi trong ánh mắt thì sẽ chẳng ai coi hắn là một lão già, mà chỉ bị phong thái thanh tú của hắn làm cho điên đảo.
"Ta hỏi ngươi, có phải đại kiếp nạn của Côn Luân sắp đến rồi không?" Ánh mắt và nét mặt của Thanh Hư đều không có chút dao động tình cảm nào, dù là đối mặt với đại kiếp nạn sắp giáng xuống.
"Hừ." Ta cười lạnh một tiếng rồi ngồi dậy, mái tóc dài che phủ toàn thân cũng chuyển động theo: "Đại kiếp nạn của Côn Luân các người liên quan quái gì đến ta?"
Thanh Hư khẽ rũ mắt, nhìn xuống Tiểu Phượng Lân vẫn còn đang ngơ ngác: "Ta hy vọng ngươi có thể bảo vệ đứa bé này."
Ta không khỏi nhướn mày, buồn cười nhìn hắn: "Thế mà ngươi lại bảo ta trông trẻ giúp ngươi sao? Ngươi không sợ bên trên biết à? Ha, đường đường là Tiên Tôn của Côn Luân mà lại đi tìm kiếm sự che chở từ yêu ma. Thanh Hư, có phải ngươi càng tu luyện càng hồ đồ rồi không?"
"Ta mới không cần ngươi bảo vệ!" Tiểu Phượng Lân bướng bỉnh hét lớn.
Thanh Hư vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, chỉ đưa tay xoa đầu Tiểu Phượng Lân, Tiểu Phượng Lân ôm chân hắn giận dỗi trừng mắt nhìn ta.
Thanh Hư nhìn ta lần nữa: "Khắp Côn Luân này, chỗ của ngươi là an toàn nhất. Đứa bé này rất quan trọng với ta."
"Hửm...?" Ta vừa cười xấu xa vừa đứng dậy, tóc dài rủ trước ngực, đôi chân thon dài lấp ló trong mái tóc đen, cổ áo rách nát lỏng lẻo trượt xuống khỏi vai, không khí lạnh lẽo ẩm ướt in lên bờ vai trần trụi của ta.
Thanh Hư vẫn vô cảm nhìn thẳng. Khắp cả cái Côn Luân này cũng chỉ có hắn nhìn ta mà lòng không dao động.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: "Thanh Hư à Thanh Hư, chẳng lẽ ngươi cô đơn quá nên đã sinh ra đứa bé này với một nữ nhân nào đấy sao?"
"Đồ nữ nhân xấu xa! Ngươi nói bậy bạ gì đó?! Không được phỉ báng Tiên Tôn gia gia!" Tiểu Phượng Lân đúng là đã rút được bài học từ lần vấp ngã trước rồi, nhanh như vậy mà đã học được cách không tin tưởng vào lời nói của người khác.
"Ha ha ha..." Ta ngửa mặt lên trời cười to, nhìn về phía Thanh Hư vẫn không đổi sắc mặt. Hắn chỉ nhàn nhạt nhìn ta một cái rồi cụp mắt: "Cảm ơn ngươi đã dạy Lân Nhi rằng không được dễ dàng tin tưởng người khác."
Ta híp đôi mắt lại. Cái lão già đẹp mã này, lúc nào trong lòng cũng có toan tính riêng.