Lục Giới Yêu Hậu

Chương 1.1: Nữ nhân xinh đẹp ắt là yêu quái

Trước Sau

break

"Thiên địa sơ khai, sinh âm dương, dương sinh nam tử, âm sinh..." 

Trong thế giới tăm tối lại vang lên một giọng nói trẻ con còn non nớt nhưng rất êm tai: "Nam là Thái Dương Thánh Đế, Dương Đế tạo ra chúng sinh vạn vật..."

"Nói láo! Nói láo! Nói láo!" Ba tiếng hét lớn vang lên khiến giọng trẻ con kia im bặt vì sợ hãi!

Ta ngồi giữa pháp trận kim quang đang xoay chuyển, bộ váy đen rách nát che hờ hững trên người, đôi chân trần lộ ra dưới tà váy, thậm chí giày tất cũng đã sớm mục nát thành tro bụi. May mà có mái tóc dài chấm gót này có thể dùng làm vải vóc, che đi đôi chân trần.

Pháp trận trấn áp tám phương bao quanh ta, xoay chuyển ngày đêm không ngừng nghỉ, phù văn chằng chịt nhìn đến hoa cả mắt. Pháp trận đáng sợ đến mức dù chỉ một sợi tóc của ta chạm vào cũng sẽ lập tức bị thiêu rụi thành tro.

Bên ngoài pháp trận kim quang là thế giới bóng tối trống rỗng, chỉ có một tiểu nam đồng đang đứng ngẩn ngơ trước pháp trận của ta.

Nam đồng chỉ chừng sáu tuổi, môi hồng răng trắng, mắt sáng như sao đêm, tóc đen búi củ tỏi trên đỉnh đầu được buộc chặt bằng dải lụa xanh trắng. Hắn mặc bộ Thiên Thương Tiên Bào nhỏ xíu của phái Côn Luân, dải lụa xanh rủ xuống vạt áo, ăn mặc cẩn thận, chỉnh tề trông hệt như một con rối gỗ tinh xảo.

Tiên bào Côn Luân có màu giống màu của trời xanh, tựa như những người ở Côn Luân gần gũi với trời cao vậy.

Hừ, lũ người phàm ngu muội, tưởng mặc lên màu của trời là gần gũi với thần tiên trên đó rồi sao?

Tiểu nam hài trắng trẻo hồng hào bị tiếng hét phẫn nộ của ta cắt ngang, sợ đến mức không thốt nên lời, chỉ biết ngây ngốc nhìn ta, đôi mắt to đen láy ngân ngấn nước chực chờ sắp khóc.

Hắn tên là Phượng Lân, đáng đời hắn xui xẻo bị ta tóm được. Ta còn nhớ ngày hôm đó hắn tò mò chui vào đây rồi đứng ngẩn ra trước pháp trận, si mê nhìn ta rồi gọi một tiếng: "Thần tiên tỷ tỷ..."

A! Thằng nhóc này coi ta là tiên nữ. Nhưng mà rất nhanh thôi, hắn sẽ biết rằng ta không phải.

Ta không phải tiên, cũng chẳng phải thần, mà là yêu quái bị trấn áp dưới Tháp Tỏa Yêu Côn Luân. Hơn nữa còn là một lão yêu. Ít nhất thì bên ngoài đồn đại như vậy.

Sau đó, chẳng biết ai đã dạy hắn một câu: "Nữ nhân xinh đẹp ắt là yêu quái!" 

Tiểu Phượng Lân phồng má, như dùng hết sức bình sinh hét vào mặt ta: "Đồ yêu nữ xấu xa này! Ta không thèm đến thăm ngươi nữa!"

Hắn tức giận cuộn sách lại, nhét vào trong vạt áo nhỏ, cuốn sách to đùng làm áo của hắn phồng lên một cục.

"Ha ha ha..." Ta ngửa mặt cười lớn trong pháp trận, rồi từ từ cúi xuống nhìn hắn: "Sao thế, ngươi không đến thăm mẫu thân của ngươi nữa à?"

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, càng thêm tức giận mà hét lớn về phía ta: "Ngươi lừa ta! Ngươi hoàn toàn không phải là mẫu thân của ta, Tiên Tôn gia gia đã nói cho ta biết hết rồi! Đồ nữ nhân xấu xa!"

"Vậy sao ngươi còn đến thăm ta?"

Hắn lập tức cứng họng, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ lựng lên trong bóng tối.

Ngày trước, hắn ngây ngốc nhìn ta, gọi ta là thần tiên tỷ tỷ rồi hỏi: "Tại sao tỷ tỷ lại bị nhốt ở đây?"

Ta nhếch môi cười xấu xa nhìn hắn: "Bởi vì ta sinh ra ngươi, vi phạm luật trời."

Ta vẫn còn nhớ dáng vẻ kinh ngạc của hắn lúc đó, đôi mắt đen láy mở to hết cỡ, rồi nước mắt ào một cái chảy xuống. Tiểu Phượng Lân khóc lóc chạy đến trước pháp trận, liên tục gọi ta là mẫu thân.

Ta biết mình rất tồi tệ khi bắt nạt một đứa trẻ, nhưng ai bảo ta bị nhốt quá lâu, khó khăn lắm mới có một người sống để tiêu khiển chứ?

Ta bảo hắn kể chuyện cho ta giải sầu, thế mà hắn lại đến thật.

"Sao ngươi có thể lừa ta..." Hắn buồn bã cúi thấp khuôn mặt phúng phính, thất vọng đến cùng cực, vừa quệt nước mũi nước mắt vừa khóc nấc lên: "Sao ngươi có thể lừa ta rằng ngươi là mẫu thân của ta chứ... Đồ xấu xa..."

Ta nằm nghiêng trong pháp trận, mái tóc dài che kín toàn thân, nhếch khóe môi cười tàn ác: "Như vậy, ngươi mới biết nữ nhân xinh đẹp không chỉ là yêu quái, mà lời của nàng ta... Cũng tuyệt đối không được tin."

Hắn lau nước mắt nước mũi rồi ngẩng mặt lên, chớp đôi mắt đẫm lệ nhìn ta đầy căm hờn. Bỗng nhiên, trong mắt hắn lộ ra một sự thương hại: "Cho nên ngươi mới bị nhốt ở đây sao? Vì ngươi nói dối à?"

Câu hỏi đó đã thành công khiến ta dời tầm mắt dừng trên người hắn, chuyển sang nhìn pháp trận xung quanh: "Không, là bởi vì ta đã tin lời của một nam nhân xinh đẹp. Cho nên, Tiểu Phượng Lân à." 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc