"Thế nhưng huynh cũng tận mắt chứng kiến cái cách tên Đế Gia khốn khiếp đó hành hạ sư phụ rồi đấy thôi!" Giọng Phượng Lân bỗng trở nên kích động tột độ. Âm sắc run rẩy vì đau xót của hắn dường như đã bóp nghẹt cả bầu không khí xung quanh. Bàn tay đặt trên lưng ta khẽ khàng bao bọc lấy cơ thể ta. Hắn hít một hơi thật sâu, dốc sức ép bản thân phải bình tĩnh lại: "Sư phụ bị ngọn lửa của Đế Gia thiêu đốt đến mức da tróc thịt bong, không còn ra hình người! Sao có thể gọi cái thứ tàn độc đó là tình yêu được! Sư huynh, bởi vì huynh không hề yêu sư phụ nên huynh mới không thể nào thấu cảm được cái thứ cảm giác đau đớn đến mức nghẹt thở đang giằng xé trong tim ta lúc này!"
Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy nhịp thở dồn dập và phập phồng không yên của Thiên Thủy.
"Đó không phải là tình yêu." Giữa sự im lặng ngột ngạt ấy, chất giọng nhàn nhạt, không chút gợn sóng của Tiểu Trúc bất chợt vang lên. Nghe qua hệt như một kẻ đã hoàn toàn nguội lạnh, chai sạn với thứ gọi là ái tình: "Đó chỉ đơn thuần là dục vọng chiếm hữu ích kỷ mà thôi. Bọn họ đối xử với chủ nhân quá đỗi tàn độc. Trên người chủ nhân ắt hẳn phải cất giấu một báu vật mang sức mạnh hủy thiên diệt địa. Bọn họ đường đường là thần, thứ gì mà chẳng nắm trong tay? Duy chỉ có món bảo vật đó mới đủ sức khiến bọn họ phải e dè, kiêng kỵ, hoặc dấy lên sự khao khát tột độ."
Khóe môi ta bất giác cong lên một nụ cười mỉm. Đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được một niềm vui sướng đã vắng bóng từ rất lâu, niềm vui nhen nhóm từ sự đồng lòng, đoàn kết của bọn họ. Cảm giác này khiến giấc ngủ của ta càng thêm phần yên bình, say giấc.
Thoải mái quá, ta không kìm được mà vươn vai duỗi vuốt ngay trên ngực Thiên Thủy. Hắn giật thót mình, cơ thể vội vàng căng cứng: "Suỵt!"
Bàn tay Phượng Lân đang đặt trên người ta cũng lập tức bất động.
Không khí đông đặc lại trong phút chốc, tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Dường như tất cả những nam nhân có mặt trong phòng đều không muốn đánh thức giấc mộng của ta.
Mãi cho đến khi ta hoàn toàn nằm im thin thít, Phượng Lân mới hạ giọng thì thầm: "Ngày trước, ta cứ nơm nớp lo sợ sư phụ sẽ ra tay hại người. Ta đúng là đồ ngốc. Nếu như sư phụ thực sự muốn hại người thì với bản lĩnh của người, e là thần lực đã sớm được khôi phục từ đời thuở nào rồi!"
"Phượng Lân, ngài nói vậy là có ý gì?" Tiểu Trúc ngơ ngác hỏi lại, hoàn toàn không hiểu.
"Đúng đó sư đệ. Rốt cuộc là thế nào?" Thiên Thủy cũng càng hạ giọng thấp hơn, đầy vẻ hoài nghi: "Chẳng phải sư phụ từng nói, thần lực của người tuyệt nhiên không phụ thuộc vào việc hút dương khí sao? Cớ sao đệ... Lại khăng khăng rằng chỉ cần người ra tay làm hại kẻ khác thì thần lực sẽ được khôi phục?"
Phượng Lân im lặng một chốc rồi mới cất lời nhẹ nhàng, rành rọt: "Ta đã cẩn thận tính toán lại mọi chuyện. Lần đầu tiên sư phụ khôi phục sức mạnh để hạ sát Hoa thần, người đã vay mượn oán khí của một trăm vong linh. Trong số đó có ba vong linh của thiếu nữ và một vài vong linh của trẻ em. Sư phụ từng nói, oán khí của một thiếu nữ có thể sánh ngang với oán khí của một trăm người trưởng thành, còn oán khí của một đứa trẻ thì tương đương với một ngàn người. Vậy nên, thực chất sức mạnh mà sư phụ dùng để giết chết Hoa thần, xấp xỉ bằng oán khí của khoảng tám ngàn vong linh cộng lại!"
"Đệ tính toán chi li, tỉ mỉ thật đấy." Thiên Thủy cất giọng nhẹ nhàng tán thưởng.
"Con người khi còn sống cũng có thể sinh ra oán khí. Ban đầu, ta không hiểu vì sao sư phụ lại không thể lập tức khôi phục thần lực. Thế nhưng sau khi suy tính kỹ càng, ta mới nhận ra rằng oán khí do người sống phát tiết ra hoàn toàn không thể nào sánh bằng oán khí của những vong linh đã tích tụ hàng trăm năm. Thêm vào đó, loại oán khí này lại quá đỗi phân tán, số lượng cũng vô cùng ít ỏi, rất dễ bị linh khí trong trẻo của đất trời thanh tẩy. Chính vì vậy, với tình trạng nhân gian hiện tại, việc sư phụ muốn khôi phục thần lực trong một sớm một chiều quả thực là chuyện khó hơn lên trời."