"Hiện tại ư? Phượng Lân chủ nhân, rốt cuộc ngài muốn ám chỉ điều gì?"
"Bởi vì..." Phượng Lân ngập ngừng giây lát: "Thế giới hiện tại... Quá đỗi thái bình."
"Sư đệ! Đệ...!" Dường như đã lờ mờ đoán ra ý đồ điên rồ của Phượng Lân, Thiên Thủy kinh hãi kêu lên thảng thốt. Ngay lúc đó, bàn tay Phượng Lân đang đặt trên lưng ta đột ngột rời đi, tựa như đang vội vã bịt chặt lấy miệng Thiên Thủy: "Suỵt! Ngủ đi."
Cả gian phòng lại chìm vào sự im lặng tuyệt đối một lần nữa. Bàn tay Phượng Lân khẽ khàng đặt lại trên sống lưng ta, và từ đó không hề rời đi thêm nửa bước.
Phượng Lân... Hắn đã nhận ra rồi...
Ngồi tĩnh tọa nơi tận cùng thế giới của riêng mình, ta suy ngẫm hồi lâu về những lời Phượng Lân vừa thốt ra. Ta vốn thừa biết tiểu tử này rất thông minh, nhưng chẳng ngờ tâm tư của hắn lại có thể sắc bén và tinh tế đến nhường này.
Tại sao hắn lại phải cất công tính toán mấy cái đó làm gì? Dẫu sao hắn cũng chỉ là một người phàm nhỏ bé. Dù cho có tính ra được con số oán linh cần thiết để ta khôi phục thần lực thì có ích gì đâu?
Cơ mà, ta thực sự nên đau đầu tính toán xem nên đánh trận chiến tiếp theo thế nào đây.
Đặc biệt là khi đối đầu với cửa ải cuối cùng mang tên Thánh Dương!
Ta cần một nguồn thần lực khổng lồ. Chẳng lẽ lại tiếp tục bám trụ Yêu giới để xơi tái lũ yêu quái sao?
Nhưng ngặt nỗi, yêu quái ở Yêu giới hiếm khi ăn thịt người. Lũ đại yêu quái ngàn năm từng xơi tái hàng vạn sinh mạng ở phàm trần lại càng khan hiếm. Bắt được một hai mống như vậy đã coi như là bùng nổ may mắn, tổ tiên gánh còng lưng rồi.
Thiết nghĩ, việc trước mắt là cứ phải dò la cho bằng được xem cái tên Thánh Dương kia đang rúc ở cái xó xỉnh nào, vậy thì lòng ta mới yên bề được.
Ta phẩy tay lướt qua khoảng không trước mặt. Bóng dáng Đế Gia bị xích sắt phong ấn gắt gao lập tức hiện ra. Hắn lơ lửng giữa không trung, những sợi xích huyễn hóa thành những đường vân chằng chịt quấn quanh thân thể trần trụi của hắn, tựa như những ngọn lửa lam ngọc đang cháy rực, in hằn sâu hoắm vào lớp da thịt đang căng cứng.
Mái tóc dài màu lam của hắn càng mọc càng thêm phần lẳng lơ, vươn dài điên cuồng như cỏ dại, che lấp đi thân hình cường tráng, những thớ cơ săn chắc, cơ bụng gồ ghề và đôi chân đầy sức mạnh.
Hắn nhe răng cười dữ tợn, quẳng cho ta một cái nhìn xảo trá: "Nhớ ta rồi à, Mị Nhi? Vừa vặn quá, ta cũng đã cởi sạch sành sanh rồi đây!"
Ta khẽ cười khẩy, liếc xéo hắn: "Không, chỉ là ta thấy đói thôi." Ta hít một hơi thật sâu, thu trọn luồng oán khí mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn. Quả nhiên oán hận của thần linh ngang ngược và mãnh liệt hơn người phàm gấp vạn lần. Nếu cứ nhốt hắn trong phong ấn chừng trăm năm rồi ta lại từ từ rút cạn oán khí, thì lượng sức mạnh thu được chắc chắn cũng đủ để nghiền nát hai tên khốn kiếp kia.
Hút cạn sạch sành sanh số oán khí mà hắn vừa vất vả ủ ấp được, ta ngước mắt lên, nở nụ cười trào phúng: "Ngươi đúng là hào phóng thật đấy, chẳng bù cho con tọa kỵ chết dẫm của ngươi, lúc này vẫn đang cắn răng dốc sức kiềm chế sự oán hận của bản thân."
"Ha ha ha ha... Đương nhiên rồi..." Hắn nhếch rộng khóe miệng, không thèm che giấu ánh nhìn dâm tà và bỉ ổi của mình: "Ta phải cho nàng biết, ta yêu nàng đến nhường nào... Ta không chỉ giúp nàng khôi phục sức mạnh, mà còn muốn tiếp tay cho nàng thảm sát đám tiện nhân kia nữa... Ha ha ha ha..."
Ta cau mày, liếc xéo hắn một cái đầy nghi hoặc. Cái tên biến thái khốn kiếp này, không lẽ vừa nãy bị ta đánh cho u mê đầu óc, ngớ ngẩn luôn rồi sao?