Lục Giới Yêu Hậu

Chương 113.1: Thẩm vấn trong mộng.

Trước Sau

break

"Ta..." Sau một hồi tĩnh lặng kéo dài, Thiên Thủy mới thì thầm cất lời: "Bây giờ ta đã thấu hiểu ngọn nguồn căn nguyên vì sao sư phụ lại hận Thánh Dương Đại Đế đến tận xương tủy rồi. Đem lòng yêu một người, cớ sao lại có thể nhẫn tâm phản bội người ấy? Lúc đó... Chắc hẳn sư phụ đã phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng."

"Đổi lại là ta, dẫu có bị chư thần khắp tam giới lục đạo truy sát gắt gao, ta cũng thề phải dùng cả tính mạng để bảo vệ sư phụ cho bằng được! Nếu làm thần mà chẳng thể chở che nổi cho nữ nhân của đời mình, vậy thì ta thà đọa làm ma!" Giọng điệu trầm mặc, kiên định của Phượng Lân tựa như một đòn búa tạ giáng mạnh vào tâm trí ta, khiến ta bất giác giật mình thon thót. Lời trăng trối của Thanh Hư trước lúc lâm chung lại bỗng văng vẳng vọng về: “Tuyệt đối đừng để Phượng Lân nhập ma...”

Thanh Hư dặn dò điều này, ắt hẳn phải có uẩn khúc sâu xa gì đó.

Ban đầu, ta chỉ nghĩ đơn giản rằng nhân tính vốn mỏng manh, dễ dao động. Chỉ cần tâm niệm của người tu tiên hơi lệch lạc một chút là cực kỳ dễ sa ngã vào ma đạo. Ở phàm trần cũng có một câu thành ngữ: "Học cái tốt thì khó cả đời, chứ học cái xấu thì nhanh như chớp."

Thế nhưng giờ đây, xâu chuỗi mọi việc lại, ta ngày càng tin chắc rằng có lẽ chính Thanh Hư đã nhìn thấu được bản ngã ẩn sâu trong con người Phượng Lân nên mới ôm nỗi lo âu canh cánh đến vậy. Dẫu sao hắn cũng là người nuôi nấng Phượng Lân từ tấm bé đến lúc trưởng thành, thời gian hai người gắn bó với nhau còn nhiều hơn ta gấp trăm ngàn lần.

Thời gian qua, vì cứ mải mưu toan chuyện phục thù mà ta đã lỡ lãng quên mất lời dặn dò đầy ẩn ý của Thanh Hư. Thế nhưng, luồng khí lạnh rét mướt cùng sát ý bừng bừng vô tình bộc lộ qua lời nói của Phượng Lân ban nãy đã thực sự đánh động đến ta, buộc ta không thể không để tâm.

"Thánh Dương Đại Đế mang trong lòng thứ tình yêu phổ độ chúng sinh, bao dung vạn vật. Cái thứ tình cảm bao la ấy lại giống sư huynh y như đúc. Thảo nào mỗi lần chạm mặt huynh thì y như rằng sư phụ sẽ bốc hỏa cáu gắt, xùy!" Phượng Lân không nhịn được mà phì cười: "Sư huynh à, giống Thánh Dương Đại Đế như vậy, huynh nên lấy làm vinh hạnh mới phải."

"Ha, để rồi nghiễm nhiên trở thành cái bao cát cho sư phụ trút giận ư?" Hình như Thiên Thủy vừa vươn tay cốc Phượng Lân một cái. Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng cười trầm thấp và sảng khoái của hai nam nhân khẽ vang lên.

Một bàn tay ấm áp, dịu dàng khẽ vuốt ve dọc theo sống lưng mèo đen của ta. Cùng lúc đó, lời thì thầm tựa như một lời thề son sắt của Phượng Lân thoảng lọt qua tai: "Sư phụ, ta thề sẽ dùng cả sinh mạng này để bảo vệ người... Tuyệt đối sẽ không để... Bọn họ có cơ hội làm tổn thương người thêm một lần nào nữa." Giọng nói của hắn lại một lần nữa trầm hẳn xuống. Một luồng sát khí và phẫn nộ đặc quánh xuyên qua bàn tay ấy, truyền thẳng vào tận tâm can ta. Thậm chí sự phẫn nộ ấy còn mãnh liệt và sục sôi hơn cả lúc hắn chứng kiến cái chết của Thanh Hư. Chí ít thì bây giờ, khi đối mặt với Côn Hoành, hắn đã có thể giữ được sự bình thản nhất định.

Ta thực lòng không muốn trái tim Phượng Lân lại bị dây dưa vào vòng xoáy hận thù một lần nữa. Một khi người phàm đã vướng bận oán hận thì rất dễ trượt dài vào con đường ma đạo không lối thoát.

"Sư đệ à." Tiếng gọi khẽ của Thiên Thủy cũng chất chứa nỗi lo âu hệt như ta lúc này: "Sẽ không một kẻ nào có thể làm hại được sư phụ đâu, đệ đừng lo lắng thái quá. Dẫu sao thì sư phụ cũng là thần mà..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương