Lời Nguyền Trăng Máu

Chương 3: Thông Báo Tử Thần

Trước Sau

break

Sau khi chúng tôi ăn cơm xong, trời cũng đã dần tối. Thế là chúng tôi cũng đã bắt đầu đi ngủ. Thời gian trôi qua, cũng là lúc sáng hôm sau. Vẫn đang say sưa chìm trong giấc ngủ, bỗng cánh cửa nhà tôi không ngừng bị đập liên hồi. Rồi có một giọng nói vang lên với vẻ hoảng sợ đến tột cùng:

"Bà Thu à! Bà còn ngủ à? Hãy mau dậy đi có chuyện lớn rồi!"

Bà của tôi không là ai khác mà chính là Thu. Nghe những lời này mà cảm thấy vô cùng sợ hãi. Chốc lát trong sự ngơ ngác của chính mình mà bắt đầu tỉnh dậy. Trong sự bối rối của chính mình, khi nghe những lời bà hàng xóm vừa nói. Bà quyết định đi ra xem thử có chuyện gì đã xảy ra, tại sao bà Trang hàng xóm lại gấp gáp đến như vậy. Sau khi bước ra mà mở cánh cửa, bà liền đưa mắt nhìn chằm chằm bà Trang mà hỏi:

"Có chuyện gì mà bà gọi tôi vào sáng sớm thế?"

Bà Trang khuôn mặt trở nên lo lắng đến tột cùng, giọng ngập ngừng đã ấp úng bảo:

"Con Lan, con Lan nó chết rồi! Nó chết ở ngay khúc sông của nhà bà đó. Thậm chí người trong làng đang nghĩ rằng là do con trai của bà gây ra. Bởi vì lời nguyền trăng máu đó đã sắp tới. Họ nghĩ rằng con trai của bà đã phát điên giống như những lời truyền miệng về truyền thuyết kia. Thế nên mới gây ra cái chết cho cô gái ấy."

Nghe những lời này mà bà của tôi vô cùng hoang mang. Ngay lập tức bà của tôi lên tiếng đầy tức giận bảo:

"Con trai của tôi vẫn ở nhà bình thường mà! Nó không hề gây ra thứ gì hết. Các người không được đổ lỗi cho con trai của tôi như vậy, thế là vu khống người khác đấy!"

Bà Trang nghe những lời này mà thở dài trong sự bất lực:

"Tất cả những người làng đều đồn, tôi cũng không biết giải thích chuyện này như thế nào hết. Vì con Thu chết ở dưới dòng sông của nhà bà mà."

Nghe thế bà của tôi lên tiếng giải thích:

"Nó chết ở dưới dòng sông của tôi là do nguyên nhân gì còn chưa rõ, vậy mà hàng xóm trong cái làng này cùng là láng giềng bao nhiêu năm qua lại vu khống cho con của tôi như vậy. Lỡ như nó đi tắm hay đi bắt cá gì đó mà vô tình bị đột quỵ rồi chết thì sao?"

Bà Trang cũng bất lực không biết phải nói gì trong tình huống này. Ngay lập tức bà cũng trả lời trong sự thở dài với nét mặt vô cùng buồn bã:

"Tôi cũng không biết giải quyết chuyện này ra làm sao hết. Dân làng đã bắt đầu tổ chức họp rồi đấy, để có thể tìm ra nguyên nhân cái chết của Lan. Vậy cho nên bà hãy dắt gia đình của bà đến nghe rõ chưa?"

Dứt lời bà ấy với sự im lặng mà bắt đầu rời đi. Trong khi bà của tôi thì cũng không biết nói gì trong tình huống này.

Giờ đây tôi ở phía sau lưng của bà mình mà đã nghe hết tất cả các câu chuyện. Chốc lát từng giọt nước mắt của tôi không ngừng rơi, trong khi bà quay lại nhìn thấy tôi mà bảo:

"Con à, con đừng khóc, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu mà. Tất cả chỉ là những lời vu khống của dân làng mà thôi, khi bọn họ không có bằng chứng gì về việc cha của con giết người. Thậm chí họ đã tin vào những truyền thuyết, vậy nên mới trở nên hoảng sợ mà nói cha của con như vậy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương