Dứt lời bà tiến đến sau đó đưa tay không ngừng xoa đầu của tôi mà an ủi với tôi rằng:
"Được rồi, bây giờ con ở nhà, thậm chí đóng tất cả các cửa lại nghe rõ chưa? Cho dù có chuyện gì cũng không được mở cửa. Khi nào cha cùng với bà về, lúc đó con mới được mở cửa. Bởi vì bây giờ cha cùng với bà phải đi đến chỗ đó để họp xem thử mọi chuyện như thế nào rồi."
Nghe những lời này tôi cũng đã đồng ý, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an vô cùng kì lạ. Giờ đây bà cũng đã đi xuống dưới bếp, tiếng bước chân không ngừng vang lên. Chốc lát bà tiến ra phía sau nhà, sau đó đưa mắt không ngừng nhìn chằm chằm cha tôi. Dường như bà cũng không kìm được lòng của chính mình mà nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Bà của tôi đã lên tiếng bảo:
"Con à, hãy chuẩn bị đi với mẹ một chuyến."
Cha của tôi trong sự tò mò đưa mắt nhìn chằm chằm mẹ của mình mà bảo:
"Có chuyện gì sao mẹ? Chúng ta sẽ đi đâu ạ?"
Bà của tôi đưa tay lau đi những giọt nước mắt. Trong sự bối rối của cha tôi mà hỏi:
"Sao vậy? Tại sao mẹ lại khóc như vậy?"
Bà lúc này lên tiếng trả lời rằng:
"Làng của chúng ta có một người chết ở dưới dòng sông, bọn họ nghi rằng con làm ra những chuyện này. Vì vậy bọn họ đã mở họp làng và gọi chúng ta đến để tìm cách giải quyết. Ta không biết mọi chuyện sẽ như thế nào nhưng ta mong rằng mọi chuyện sẽ bình yên."
Nghe những lời này mà cha của tôi vô cùng bối rối, thậm chí trong lòng có chút sợ hãi khi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Liệu rằng bọn họ có xem ông là ác quỷ mà giết chết ông hay không. Thế là sau một lát ông lên tiếng:
"Mẹ à, con biết do truyền thuyết đó mà tất cả mọi người đều sợ hãi. Thậm chí bọn họ đều có một suy nghĩ, đó không là gì khác mà chính là do ác quỷ gây ra. Con không biết điều này có phải là do sự trùng hợp hay không, nhưng con thực sự không làm điều đó. Mà nếu như con nhận về kết cục như thế nào đi chăng nữa, bởi những sai lầm mà do con không gây ra, thì con mong rằng mẹ cùng với con của con có thể sống tốt."
Bà nghe những lời này mà biết được sự bất lực của cha trong nỗi sợ, thậm chí biết rằng ông cũng đã dự đoán được số phận của mình. Khi đoán được rằng ông đang sợ rằng cả dân làng sẽ làm hại đến mình, bà liền lao đến ôm chầm lấy cha của tôi mà không ngừng lên tiếng bảo:
"Con à mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, sẽ không có chuyện gì xảy ra với con đâu. Sau cuộc họp này thậm chí tất cả mọi thứ khi đang đều tra, con sẽ bị nhốt ở nhà chứ không xảy ra chuyện gì đâu mà. Và con đừng quá lo lắng như vậy."
Nghe lời an ủi của bà tôi, cha của tôi chỉ có thể im lặng trong sự bất lực mà thôi, khi ông không biết phải làm gì trong tình huống này. Còn tôi đứng nhìn chằm chằm cha tôi cùng với bà sau khi nghe những cuộc trò chuyện kia, mà tôi chỉ có thể khóc trong sự đau lòng của mình. Khi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo với cha của mình đây, khi tất cả mọi người trong làng đều ám ảnh bởi câu chuyện đó và bọn họ đều nghĩ rằng cha của tôi là người đã gây ra những chuyện này. Liệu cha tôi có bình an sau khi cuộc họp làng đó kết thúc hay không?