Ngay lập tức, hình như cha của tôi cũng đã phát hiện ra được điều đó. Chốc lát, ông tiến đến bên cạnh của tôi, sau đó ngồi xuống mà an ủi tôi:
"Sao vậy? Con buồn về chuyện cha sắp xuống tầng hầm đó, thậm chí những gì sẽ xảy ra vào đêm trăng máu sao?"
Tôi nghe những lời này mà ôm chầm lấy cha mình, chốc lát lên tiếng nói:
"Cha à, con sợ lắm. Con sợ lỡ như cha xảy ra chuyện gì thì sao?"
Trước những lời nói của tôi, cha đưa tay chạm vào khuôn mặt của tôi, lau đi những giọt nước mắt của tôi mà không ngừng bảo:
"Con à đừng lo lắng, cha nghĩ chắc chắn mọi chuyện sẽ không sao đâu. Còn bây giờ thì con hãy rửa mặt đi, thậm chí đừng khóc nữa. Bởi vì cha nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Dứt lời, cha lấy từ trong túi ra một chiếc lược mà nói:
"Con hãy cầm lấy chiếc lược này. Cho dù cha có xảy ra chuyện gì thì chỉ cần có chiếc lược này, thì coi như cha đã ở bên cạnh của con, nghe rõ chưa? Thậm chí con đừng buồn và cứ tiếp tục sống tốt nhé. Và chúng ta không biết được tương lai sẽ như thế nào, nhưng cho dù ra sao đi nữa, thì cha tin chắc rằng chúng ta cố gắng thì cũng sẽ vượt qua thôi."
Tôi nghe những lời này mà khóc nức nở trong sự nghẹn ngào của chính mình. Tôi cũng chẳng biết phải làm gì trong tình huống này hết. Giờ đây, tôi ôm chầm lấy cha của mình:
"Cha ơi, con thực sự rất thương cha. Con cầu mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra vào đêm trăng máu, để gia đình của chúng ta được yên bình."
Nghe những lời này mà cha của tôi chỉ thở dài, trong khi ông không ngừng suy nghĩ rằng: Chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra vào đêm trăng máu đây? Liệu rằng những gì dân làng nói có phải là sự thật hay không? Hay nó chỉ là một truyền thuyết đô thị mà thôi? Thoát khỏi những suy nghĩ của chính mình khi nhìn thấy sự buồn bã trên khuôn mặt của tôi, cha của tôi liền lên tiếng bảo với tôi rằng:
"Thôi, bây giờ chúng ta hãy vào trong nhà đi. Với lại để cha nấu món gì đó cho con ăn được không? Và hôm qua cha bắt được một con ếch rất to, cha sẽ nấu cháo ếch cho con ăn nha.
Tôi mỉm cười đồng ý theo lời của cha, trong sự hạnh phúc cùng với sự lo lắng của chính mình. Khi hiện tại, tôi có thể cảm nhận được sự ngọt ngào của cha, nhưng tôi sẽ không biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo trong tương lai. Tôi mong rằng khi mặt trăng máu đến, mọi chuyện vẫn bình thường chứ không như những gì dân làng đã nói. Và tôi chỉ cầu mong rằng cha của mình có được một cuộc sống bình an, chứ không rơi vào những nguy hiểm như những gì đã ập đến trong ngôi làng này.
Thế là chốc lát, tôi cùng với cha cũng đã vào trong nhà. Cha bắt đầu đi xuống bếp để nấu đồ ăn cho tôi, trong khi tôi cố gắng gạt đi những suy nghĩ buồn bã mà thầm dặn với lòng của mình rằng: Bản thân nhất định phải tin rằng cha sẽ không sao, và tất cả cũng chỉ là một truyền thuyết mà thôi.