Ngôi làng của tôi nằm trên một đỉnh núi, xung quanh bao phủ toàn sương mù. Làng tôi có một truyền thuyết kể về một khuôn mặt vô cùng quỷ dị, nó nằm trên lồng ngực của những người đàn ông trong làng.
Nghe đồn rằng vào đêm trăng máu, cũng là lúc khuôn mặt đó sẽ bắt đầu lộ diện, tạo ra những nỗi đau kinh hoàng khiến cho các người đàn ông trở nên khiếp sợ. Điều đặc biệt vào đêm trăng máu không là gì khác, sẽ có những người đàn ông biến thành quỷ dữ. Bọn họ thèm khát nhất không là gì mà là máu người, nên sẽ tấn công những người trong làng, biến ngôi làng trở thành một sự chết chóc tan thương.
Cho tới khi ánh mặt trời dần ló dạng, mặt trăng máu cũng kết thúc, đó cũng là lúc sự bình yên sẽ quay trở lại. Chuyện trăng máu kia cũng đã kết thúc cách đây 10 năm về trước, ai ai trong làng cũng đều sợ hãi khi nhắc về cái đêm trăng máu kinh hoàng đó. Và điều đó sắp lặp lại một lần nữa khi chỉ còn lại 10 ngày, trăng máu sẽ bắt đầu xuất hiện.
Cả làng chúng tôi không hề biết được rằng ai sẽ là người trở thành ác quỷ khi tất cả đàn ông đều có một khuôn mặt quái dị ở trên lồng ngực giống như bị nguyền rủa? Và không biết đêm trăng máu kia sẽ lại có bao nhiêu người phải chết trong ngôi làng này? Thậm chí chúng tôi phải làm gì để thoát khỏi được đêm trăng máu kinh hoàng đó, trước những cái chết đang cận kề với chúng tôi?
Tôi nghe những lời của bà mình vừa kể khi thấy những biểu hiện bất thường của bà tôi, khi bà bảo rằng cha của tôi hãy trốn vào trong căn hầm vào đêm trăng máu. Cha tôi mang theo một nỗi buồn vô tận mà cũng chỉ có thể đồng ý theo lời của bà, trong khi ánh mắt của tôi thì ngơ ngác không ngừng nhìn bà cùng với cha mình.
Chốc lát tôi lên tiếng hỏi:
"Bà, tất cả mọi thứ đều là sự thật sao?"
Bà với khuôn mặt trầm ngâm gật đầu trả lời:
"Phải, những gì bà kể đều là sự thật."
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì đây?"
Nghe câu hỏi của tôi, bà chỉ thở dài đáp:
"Chỉ còn cách đó. Đó là chúng ta phải giam cha của con dưới tầng hầm."
Nghe vậy, tôi cũng bất lực, không biết nói gì thêm.
Thời gian cũng đã bắt đầu trôi qua. Tôi muốn ở bên cạnh của cha mình lâu hơn nữa. Tôi đã không ngừng suy nghĩ rằng không biết đêm trăng máu xuất hiện, cha của tôi sẽ như thế nào? Liệu rằng tôi có gặp lại cha của mình được nữa hay không? Hay ông ấy sẽ giống như mọi người nói, sẽ chết vào buổi sáng khi trăng máu kết thúc? Ngoài cha tôi trong làng này vẫn có nhiều người đàn ông như vậy nữa. Nghĩ đến đây mà tôi cảm thấy buồn vô cùng. Nước mắt của tôi không ngừng rơi.