Lời Dối Trá

Chương 9: Vậy đi xem mắt với tôi

Trước Sau

break

Ngụy Dư Tranh tin chắc rằng trên đời này, số người muốn người yêu cũ đi đời nhà ma tuyệt đối không chỉ có mình cậu.

Nhưng đó cũng chỉ là nói mồm cho sướng thôi.

Cái tài giỏi nhất của cậu là khua môi múa mép chứ bảo cậu đi làm chuyện gì vi phạm pháp luật thì cam đoan cậu sẽ là đứa đầu tiên bủn rủn chân tay.

Trái ngược hoàn toàn chính là Doãn Phong. Đừng nhìn tên này bình thường mang vẻ mặt chẳng quan tâm gì, thực chất hắn là kẻ dễ mất kiểm soát nhất, cũng là kẻ dễ làm ra những chuyện vượt rào nhất.

Hồi mùa hè năm hai đứa cùng nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Lưu Phục Linh đã đặc biệt kéo Ngụy Dư Tranh ra một góc, vẻ mặt đầy lo lắng dặn dò: “Dư Tranh à, tính nết của Doãn Phong thế nào con biết rồi đấy, nó gây chuyện đâu phải ngày một ngày hai. Con để mắt đến nó hộ dì nhé, có chuyện gì là phải gọi điện cho dì ngay, không được giúp nó giấu giếm đâu đấy!”

Lúc đó Ngụy Dư Tranh gật đầu như bổ củi, luôn mồm “Dì cứ yên tâm”, “Giao cho con là chuẩn rồi”.

Kết quả là suốt ba năm đại học, hai vụ rắc rối duy nhất mà Doãn Phong dính phải đều liên quan đến cậu.

Cho Ngụy Dư Tranh một trăm lá gan cậu cũng chẳng dám cầm điện thoại báo cáo với Lưu Phục Linh rằng: “Dì ơi, vì con là người đồng tính lại nhìn nhầm người, hết lần này đến lần khác gặp trúng mấy tên cặn bã, nên kết quả là một tên bị Doãn Phong đánh nhập viện, còn một tên trực tiếp chịu cảnh vợ con ly tán rồi ạ.”

Và ngay lúc này đây, tình huống tương tự lại xảy ra.

Ngụy Dư Tranh thậm chí sau khi say rượu còn hiên ngang khắc bốn chữ “Trình Duyệt đi chết” lên tường. Dù chữ “chết” cuối cùng khắc chưa xong nhưng luồng oán niệm tỏa ra vẫn vô cùng đậm đặc.

Trong chớp mắt, điều duy nhất Ngụy Dư Tranh có thể nghĩ tới là: Chuyện gì cũng có thể có lần một lần hai, nhưng tuyệt đối không được có lần thứ ba!

Người ta bảo giấc mơ soi sáng hiện thực… nhưng tuyệt đối không được biến hiện thực thành hiện trường án mạng!

Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nửa đời còn lại của cậu đừng hòng tìm được bạn trai nữa. Đây đâu phải là yêu đương, đây là gặp phải Diêm Vương sống thì có!

Vì vậy, Ngụy Dư Tranh lập tức tung ra một bài diễn thuyết cực kỳ hùng hồn, nội dung chỉ xoay quanh một cốt lõi duy nhất: Con người ta sống là vốn quý!

“Thật sự là tôi uống nhiều quá nên viết bừa thôi, tôi chẳng nhớ gì cả. Bọn tôi chia tay hòa bình mà, kiểu như… cả hai đều hết tình cảm rồi, nên giải tán thôi. Yêu đương thôi mà, có phải kết hôn đâu, với lại tôi là đàn ông, cũng đâu có kết hôn được đâu ha ha ha…”

Càng nói sống mũi Ngụy Dư Tranh càng thấy cay cay. Suy cho cùng, số người muốn người yêu cũ chết thì cả thiên hạ, nhưng người nỗ lực giành giật cơ hội sống cho người yêu cũ như cậu thì đúng là hiếm có khó tìm.

Cậu thật sự sợ một ngày nào đó nhận được điện thoại từ các chú cảnh sát bảo rằng: Sau này muốn gặp Doãn Phong thì mời cậu đến nhà tù XX mà thăm nuôi.

Bạn trai thì có thể có nhiều, nhưng bạn nối khố thì cậu chỉ có duy nhất một người này thôi.

Trong lúc Ngụy Dư Tranh đang thao thao bất tuyệt, Doãn Phong ngồi bên mép giường chỉ cần ngẩng đầu lê là nhìn thấy mấy chữ khắc trên tường.

Hắn không ngắt lời Ngụy Dư Tranh, cứ để mặc cậu vắt óc ra mà bịa chuyện, nhiệt tình đến mức dùng cả hai tay khua khoắng minh họa.

Hồi nhỏ Doãn Phong ít nói, Ngụy Dư Tranh rất thích vừa kể vừa múa may về những chuyện xảy ra trong khu tập thể, và hắn cũng luôn im lặng nhìn cậu như thế này.

Ngụy Dư Tranh rất ồn ào, ngay cả ngũ quan trên mặt cũng ồn ào.

Gặp ai đó nói năng khéo léo, EQ cao thì sẽ bảo đó là biểu cảm sinh động, còn Doãn Phong chỉ tóm gọn bằng hai chữ: Ồn ào.

Nhưng Doãn Phong đã quá quen với sự ồn ào của Ngụy Dư Tranh. Giống như đói thì phải ăn, khát thì phải uống, bên tai có tiếng Ngụy Dư Tranh lải nhải không ngừng thì thế giới này mới vận hành bình thường. Nếu một ngày Ngụy Dư Tranh đột nhiên trở nên im lặng chắc chắn Doãn Phong sẽ không thích nghi nổi.

“Được rồi, tôi biết rồi.” Mãi đến khi Ngụy Dư Tranh nói đến khô cả cổ, Doãn Phong mới mở lời ngắt quãng: “Ngụy Dư Tranh, cậu không đói à? Tôi thấy hơi đói rồi.”

Hắn nói xong liền đứng dậy bước ra khỏi phòng ngủ, để lại Ngụy Dư Tranh đứng đực mặt ra với một bụng đầy dấu hỏi chấm. Cậu nhìn bức tường rồi lại nhìn bóng lưng Doãn Phong ngoài cửa, cuối cùng không nhịn được mà chửi thề một tiếng.

Doãn Phong quay đầu lại, cậu lập tức ngậm miệng.

Mùi pizza gọi về vẫn còn vương trong miệng, thế mà cậu vẫn dám mở mồm: “Hóa ra cậu đói à, thế để chúng ta đặt đồ ăn nhé!”

Trên bàn trà vẫn đặt xác hai con cá vàng, sau khi khô lại trông càng thảm hại hơn. Doãn Phong đứng đó nhìn một lúc lâu khiến Ngụy Dư Tranh đứng ngồi không yên.

Vụ người yêu cũ vừa tạm êm xuôi thì một cuộc khủng hoảng lớn hơn lại ập đến.

Doãn Phong hỏi: “Cậu uống say nên lỡ tay làm đổ bể cá?”

Không ngờ đối phương lại xâu chuỗi hai chuyện này lại với nhau, tâm trạng của Ngụy Dư Tranh nhất thời trở nên phức tạp, muốn phủ nhận cũng chẳng được.

Dựa trên nguyên tắc “thành khẩn để được khoan hồng”, cậu giả vờ cúi đầu, trưng ra bộ dạng đáng thương nói: “Tôi thực sự không cố ý đâu… Tôi không nhớ là mình đã làm đổ, cũng có khi là tụi nó muốn tự do nên tự ‘vượt ngục’ đấy chứ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc