Hai con cá đều đã thăng thiên.
Câu này chắc chắn là nói mỉa, đang “cà khịa” cậu đây mà. Ngụy Dư Tranh nghe ra ngay, cậu lập tức nhe răng trợn mắt.
Vân Dao từ lâu đã bảo Ngụy Dư Tranh chẳng bao giờ biết giữ hình tượng, lúc nào cũng làm mấy trò hề.
Nhưng có hề gì đâu, người cậu đang đối mặt là Doãn Phong kia mà, ngay cả dáng vẻ thảm hại nhất của cậu hắn cũng đã thấy rồi. Có phải đang đối mặt với “nam thần” trong mộng đâu mà cần hoàn hảo, Doãn Phong cũng chẳng cần cậu phải xuất hiện một cách lung linh.
Doãn Phong quá hiểu cậu là hạng người gì.
“Hì hì, phòng ngủ tôi hơi bừa bộn, chưa kịp dọn…”
Ngụy Dư Tranh tìm được một cái cớ hợp lý, nhưng một câu nói của Doãn Phong đã khiến cậu không kịp trở tay, chỉ biết kêu “meo meo”.
“Tranh nhi à, chúng ta khách sáo thế từ bao giờ vậy?” Khi Doãn Phong nói câu này, giọng điệu của hắn thậm chí còn mang theo ý cười. Khuôn mặt “tảng băng” quanh năm không cảm xúc ấy khẽ nở nụ cười nhàn nhạt – thứ nụ cười vốn rất giỏi câu hồn đoạt phách mấy cô nàng ở trường.
Nhưng Ngụy Dư Tranh biết sự tình có vẻ không ổn. Một Doãn Phong mặt liệt dĩ nhiên đáng sợ, nhưng một thằng bạn thân biết cười thì chắc chắn là nguy hiểm cực độ.
Bàn về mức độ thân thiết với Ngụy Dư Tranh, Doãn Phong chắc chắn đứng đầu. Thế nhưng, người đầu tiên biết Ngụy Dư Tranh thất tình không phải hắn.
Cũng chẳng phải người thứ hai.
Người thứ hai biết chuyện là Vân Dao, cô ấy còn gọi điện hỏi đã xảy ra chuyện gì. Lúc đó tâm trạng Ngụy Dư Tranh rất tệ, chỉ nói đúng năm chữ: “Đừng nói cho Doãn Phong.”
Vân Dao đã giữ kín như bưng, tiếc là Tiêu Khải lại là cái loa phóng thanh, lại còn là một trong những nhân chứng tại hiện trường.
Ngụy Dư Tranh hoàn toàn quên bẵng mất chuyện này, bây giờ chỉ có thể cầu nguyện rằng cuộc điện thoại với Vân Dao tuyệt đối không được để người thứ ba biết.
Mà dù có người thứ ba biết thì người đó cũng tuyệt đối không thể là Doãn Phong.
Con người ta ai rồi cũng phải chết, nhưng không thể chết vào cái năm hai mươi mốt tuổi này được!
Khoảnh khắc cổ tay bị Doãn Phong nắm lấy, trong đầu Ngụy Dư Tranh hiện ra rất nhiều thứ. Cậu nghĩ về tuổi trẻ phơi phới của mình, nghĩ về bao năm làm “tay sai” bên cạnh Doãn Phong mà vẫn không át được cái uy của tên cuồng bạo lực này. Nếu lúc này Doãn Phong đấm cậu một cái, cậu nên đánh lại hay nên ôm đùi hắn quỳ xuống xin tha đây…
Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Doãn Phong chỉ mượn lực gạt cậu sang bên để vặn nắm cửa phòng ngủ.
Vặn một cái không mở được, hắn quay đầu nhìn Ngụy Dư Tranh.
Lúc này trong lòng Ngụy Dư Tranh thực sự là “toang” rồi. Cậu lủi thủi lục tìm chìa khóa trong hộc tủ bên cạnh rồi chủ động đưa cho Doãn Phong.
Sau đó, cậu lại lặp lại dáng vẻ như hồi nhỏ: cúi gằm mặt xuống.
Nhưng mười một năm trôi qua đã biến đứa trẻ thành một chàng trai trưởng thành. Kể từ khi chạy thoát khỏi căn nhà khiến mình không được ăn no kia, cậu đã dần biết cách ngẩng cao đầu đối diện với thế gian.
Lưng Ngụy Dư Tranh rất mỏng, bờ vai có một đường cong thẳng tắp, khi cúi đầu, mái tóc mềm mại rủ xuống để lộ một đoạn gáy trắng ngần.
Doãn Phong quá rõ, mỗi khi thằng bạn nối khố của mình tỏ ra ngoan ngoãn cực kỳ thì chắc chắn là nó lại vừa gây ra chuyện gì đó. Cậu chỉ ngoan khi phạm lỗi, luôn chủ động chịu phạt trước khi người lớn kịp trách mắng.
Đã có lúc, cái thái độ dè chừng với cả thế giới của Ngụy Dư Tranh khiến hắn vô cùng khó hiểu.
Khu tập thể quá cũ nát, chẳng có chút hiệu quả cách âm nào. Từ phía sau bức tường vọng lại tiếng khóc thút thít nhỏ xíu nhưng dai dẳng, nghe mà bực mình.
Doãn Phong không nói dối, hắn thực sự không làm bài tập được.
Nhưng hắn cũng chưa bao giờ hoàn thành bài tập trường giao đúng hạn.
Lưu Phục Linh rất hiểu tính con mình. Bà đứng ngoài cửa, người phụ nữ búi tóc cao, vẻ mặt bất lực nói: “Đừng nói linh tinh, nhà bên cạnh là cháu trai của bà Ngụy, chẳng phải hôm qua con đã gặp rồi sao? Nó mới đến, còn hơi nhát gan.”
Doãn Phong tỏ vẻ thờ ơ: “Con không nhớ.”
“Tiểu Phong này, nó bằng tuổi con đấy, con phải hòa đồng với nó nhé.”
Lúc này Doãn Phong mới ngước mắt lên. Đứa trẻ mới mười tuổi nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như hồ nước lặng.
Hắn nói: “Con không thích.”
…
Cánh cửa phòng ngủ mở ra, căn phòng kéo rèm tối om chỉ có vài vết cào sâu trên tường là hiện rõ đường nét.
Lúc này Ngụy Dư Tranh vô cùng hối hận. Hồi đó chuyển cấp lẽ ra cậu phải kéo Doãn Phong cùng vùi đầu vào học, có khi hắn sẽ bị cận thị chẳng hạn, cậu nhớ hắn ném ba điểm trên sân bóng rổ cực chuẩn, thị lực lúc nào cũng tốt phát khiếp.
Quả nhiên Doãn Phong đi tới kéo rèm cửa ra, ánh sáng chói chang của buổi trưa suýt nữa làm mù mắt Ngụy Dư Tranh.
Những tia nắng rực rỡ đổ ập lên người Doãn Phong, chiếu sáng đôi mắt thâm trầm của hắn, chạm khắc nên từng đường nét ngũ quan sắc sảo.
Đây cũng là lần đầu tiên Ngụy Dư Tranh nhìn kỹ mấy cái thứ quái quỷ mình khắc trên tường, trông cứ như vừa bước vào một nghi lễ trừ tà nào đó.
Con người ta đúng là không được buông thả bản thân, mượn rượu giải sầu chỉ khiến mình “ngỏm” nhanh hơn thôi.
Doãn Phong nhìn bức tường loang lổ, đọc những chữ viết một cách khó khăn trên đó.
“Trình Duyệt.”
Ngụy Dư Tranh lập tức đầu hàng, giơ hai tay lên thành khẩn khai báo: “Tôi uống say quá.”
Thực ra ngoài hai chữ “Trình Duyệt” Ngụy Dư Tranh còn vẽ bậy vài thứ khác. Nhưng hai chữ này cậu viết to nhất, phía sau còn kèm theo mấy chữ viết dở dang: “Đi chết đi”.
Doãn Phong vô cùng “tận tâm” bổ sung nốt: “Cậu muốn gã đi chết à?”
“… Tôi uống say quá ấy mà.” Ngụy Dư Tranh giải thích một cách yếu ớt.