Ngụy Dư Tranh lúc nào cũng căng như dây đàn.
Dù đã dọn sạch phòng khách nhưng đống hỗn độn trong phòng ngủ thì cậu thực sự lực bất tòng tâm.
Chả là sau khi say khướt, cậu đã cống hiến toàn bộ cái tài năng nghệ thuật không có đất diễn của mình lên bức tường trắng đối diện giường ngủ.
Điều khó hiểu hơn là Ngụy Dư Tranh đã hì hục tìm nửa ngày trời mà vẫn không thấy “hung khí” gây án đâu. May mà các vết cào trên tường không sâu, khép rèm vào là nhìn không rõ lắm, thế nên Ngụy Dư Tranh quyết định chơi trò “bịt tai trộm chuông” mà đóng chặt cửa phòng ngủ rồi khóa trái lại.
Người ta là “kim ốc tàng kiều”, lén lút hẹn hò tình nhân vì sợ vợ cả phát hiện mới phải làm việc lấm lét như kẻ trộm. Ngụy Dư Tranh thì đừng nói là vợ, đến bạn trai giờ cũng chẳng còn, cậu chỉ có một bức tường vẽ bùa vẽ chú và một thằng bạn nối khố tâm thần đang đi tuần tra quanh phòng khách mà thôi.
Nhắc mới nhớ, thực ra đã lâu lắm rồi Doãn Phong không ghé nhà cậu, ngay cả chìa khóa dự phòng cũng bị Ngụy Dư Tranh đòi lại từ lâu…
Hồi cậu và Trình Duyệt mới quen nhau được gần nửa năm, Doãn Phong vẫn có thể tự do ra vào nhà Ngụy Dư Tranh, mãi cho đến khi Tiêu Khải – người có quan hệ khá tốt với cả hai – buột miệng nhắc nhở một câu.
“Hai cậu cứ thế này chẳng khác gì 'trai đơn gái chiếc' chung một phòng trong giới ngôn tình đâu, không ổn tí nào.” Tiêu Khải chỉ đùa thôi, Doãn Phong cũng chẳng để tâm, còn bổ sung thêm một câu chẳng liên quan: “Đừng có bảo cậu ta giống con gái, Ngụy Dư Tranh không thích nghe đâu.”
Ngụy Dư Tranh nhướn hai hàng lông mày lên cao đến mức sắp nhảy được cả điệu Breakdance, thầm nghĩ: Mẹ nó chứ, cậu không nhắc thì ai thèm nghĩ đến hướng đó?
Với lại, dựa vào cái gì mà bảo cậu là “trai đơn”? Cậu có người yêu hẳn hoi cơ mà!
“Tôi có bồ nhé, không có độc thân đâu.” Ngụy Dư Tranh đặt tay cầm chơi game xuống, dùng khuỷu tay hích Doãn Phong: “Này, cậu mau yêu đương đi, có thế hai ta mới 'trong sạch' được.”
Doãn Phong bình thản buông một câu: “Ngụy Dư Tranh, cậu sắp chết rồi.”
Câu này dĩ nhiên là đang nói về nhân vật trong game mà Ngụy Dư Tranh đang điều khiển, nhưng Ngụy Dư Tranh là ai chứ? Mười mấy năm làm bạn thân không phải để trưng, ngay lập tức cậu đã nghe ra hàm ý “nhất tiễn hạ song điêu” của Doãn Phong, thế là ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Nhưng sau đó lại thấy uất ức, cậu quay sang lườm Tiêu Khải cháy mặt: “Đừng có nói nhảm nữa! Người ta đang chơi game tử tế, chỉ có cậu là hay bốc phét!”
Cậu không dám bật lại Doãn Phong nhưng với Tiêu Khải thì vẫn dư sức. Cậu lập tức giả vờ hung dữ: “Không muốn ở nhà tôi nữa thì cút! Cho cậu hưởng điều hòa miễn phí bao lâu nay không thu tiền, thế mà còn dám chia rẽ tình bạn thuần khiết của chúng tôi!”
Tiêu Khải vừa nghe vừa tựa vào khung cửa phòng ngủ mà cười. Khuôn mặt của Ngụy Dư Tranh quá đỗi tinh tế, cái vẻ giả bộ tức giận kia chẳng có chút sức răn đe nào, trông giống một con mèo đang xù lông khi liếm láp, vừa ướt át vừa mềm mại.
Ngược lại, trên màn hình chiếu đối diện giường vừa hiện lên dòng chữ GAME OVER to đùng, Doãn Phong quay đầu liếc cậu ta một cái, Tiêu Khải lập tức nín cười.
Triệu Cảnh Thiên, nãy giờ vẫn đang ngồi trên sofa phòng khách tán dóc với Vân Dao, cũng chen vào một câu: “Nhưng hai cậu nằm chung một giường mà.”
“Đấy là để chơi game!” Ngụy Dư Tranh vừa nói vừa từ trên giường bước xuống, đi ra phòng ngoài: “Cậu mà muốn chơi cùng, tôi cũng cho cậu lên giường… ờ, với điều kiện là cởi cái áo da rách rưới kia ra.”
Nói xong cậu lại thấy hối hận. Tuy mọi người là bạn bè nhưng cũng chưa thân đến mức có thể ngủ chung giường. Xu hướng tính dục của Ngụy Dư Tranh rành rành ra đó, cậu vẫn thấy hơi lấn cấn.
Nhưng cậu và Doãn Phong biết nhau từ thuở nhỏ, hai đứa từng chen chúc trên chiếc giường đơn bé xíu, những ngày hè nóng nhất mồ hôi nhễ nhại dính vào nhau cũng chẳng ai chê ai.
Có lẽ trong lòng từng thầm chê bai nhưng Ngụy Dư Tranh không dám nói, còn Doãn Phong thì như gã câm nên mọi chuyện cứ thế vẫn êm đềm.
“Bạn trai cậu không để ý là được chứ gì.” Triệu Cảnh Thiên tựa vào sofa, gác chân chữ ngũ như ông tướng, nói năng đầy vẻ bất cần.
Ngụy Dư Tranh rất muốn bảo cậu ta cút xéo, nhưng chưa kịp mở miệng thì người phía sau đã nói hộ cậu:
“Triệu Cảnh Thiên, không muốn ở lại thì có thể cút.”
Triệu Cảnh Thiên lập tức im re.
Cậy thế Doãn Phong, Ngụy Dư Tranh cũng “cáo mượn oai hùm” phụ họa theo: “Đúng đúng đúng!”
Nhưng khi bình tĩnh ngẫm lại, Ngụy Dư Tranh thấy đối phương nói cũng có lý. Bây giờ là một nhóm bạn đến chơi, nhưng bình thường lúc chỉ có cậu và Doãn Phong thì sao? Trình Duyệt không phải kiểu người hay ghen tuông, anh ta đối nhân xử thế rất dịu dàng, chắc cũng sẽ không chủ động nhắc đến.
Nhưng cậu với tư cách là bạn trai nhất định phải biết thấu hiểu chứ!
Ngụy Dư Tranh càng nghĩ càng thấy đúng. Tối hôm đó sau khi cả nhóm ăn cơm xong chuẩn bị ra về, cậu lân la đến bên cạnh Doãn Phong lấm lét như kẻ trộm: “Này… thương lượng với cậu chút chuyện nhé.”
Cậu cười nịnh nọt trông chẳng khác gì một con mèo đang được gãi cằm, đôi mắt híp lại đầy vẻ nịnh hót.
Doãn Phong nhìn cái bộ dạng làm trò của cậu, hỏi: “Chuyện gì?”
Ngụy Dư Tranh nói: “Cậu trả lại chìa khóa dự phòng cho tôi đi.”
…
Ở phòng khách, Doãn Phong quét mắt nhìn một vòng, thấy cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt thì tự nhiên sải bước về phía đó.
Dù đã một thời gian không tới nhưng độ thân thuộc của hắn với căn nhà này chẳng kém gì Ngụy Dư Tranh. Hồi hai đứa cùng nhau hì hục nấu mấy món “thảm họa” trong bếp, bát đũa xoong nồi cũng đều là tiền hắn bỏ ra mua.
Ngụy Dư Tranh hốt hoảng lao lên ngăn cản: “Cá… không phải cậu muốn xem cá sao?”
“Thấy rồi, cậu nuôi tốt lắm.” Doãn Phong nói.