Doãn Phong chịu trách nhiệm gây chuyện, còn cậu chịu trách nhiệm dọn dẹp bãi chiến trường, đã quen lắm rồi.
Ngụy Dư Tranh trưng ra khuôn mặt xinh xắn ngoan ngoãn, ánh mắt đảo láo liên: “Ha ha… Tôi sẽ cố gắng.”
Trời xanh chứng giám, mấy cảnh lửa gần rơm trong tiểu thuyết đều là lừa đảo hết, cái gì mà tình nồng không tự chủ được cũng toàn là bốc phét.
Ngụy Dư Tranh rất tỉnh táo để biết rằng, mấy gã đàn ông mới quen ba ngày đã đòi lên giường thuần túy đều là lũ lừa tình!
Mối tình đầu của cậu đã tan thành mây khói theo cách đó.
Lúc chia tay mối tình đầu, Ngụy Dư Tranh chẳng cảm thấy gì mấy. Xin lỗi nhé, mới quen có ba ngày, tình cảm còn chưa kịp bồi đắp đã nhìn thấu bộ mặt thật của đối phương rồi.
Chỉ là một tuần sau nhận được ảnh gã đó hôn người khác, cậu vẫn thấy hơi buồn một tẹo. Buồn vì phát hiện ra góc nghiêng khi hôn của gã trông rất phẳng, không ăn ảnh chút nào.
Sau đó mới biết tấm ảnh đó được chụp từ một tuần trước, giờ mới bị tung ra.
Nhóm WeChat lập tức nổ tung:
[Thế này tính là ngoại tình nhỉ?]
[Đù, đúng là tên đàn ông cặn bã.]
[Thằng đó đang ở đâu?]
Người cuối cùng lên tiếng là Doãn Phong. Khi Ngụy Dư Tranh chạy đến quán bar thì gã người yêu đầu tiên của cậu đã bị đánh cho bầm dập hết mặt mày.
Mắt Ngụy Dư Tranh đỏ hoe, chỉ kịp hét lên trong xúc động: “Đù mớ! Đại ca ơi! Tiền thuốc men này phải đền bao nhiêu đây?”
Chị bartender báo tin cho Doãn Phong cũng chỉ biết bất lực: “Đã bảo là ra ngoài hãy đánh, ra ngoài hãy đánh, cho ít người chứng kiến rồi mà.”
“Đệt! Đừng có hiến mấy cái kế bẩn cho cậu ta nữa!” Ngụy Dư Tranh muốn gào thét, không chỉ thế còn muốn phun lửa, nhưng may mắn là sự việc cuối cùng cũng êm xuôi.
Đồng tiền là vạn năng.
Chỉ có điều suốt cả tháng đó, hai đứa phải ở nhà Ngụy Dư Tranh nấu mấy món “thảm họa”, đến cơm căng tin cũng không có tiền mà ăn, thi thoảng còn phải sang tủ lạnh nhà thuê của Doãn Phong trộm ít nguyên liệu.
Dì Lưu Phục Linh còn tưởng trong nhà có trộm chứ không hề nghi ngờ con trai mình, dù sao chuyện Doãn Phong biết nấu ăn dì cũng biết rõ.
Thức ăn có thể nấu chín, nhưng con người thì dở sống dở chết.
Người yêu thứ hai của Ngụy Dư Tranh là một anh chàng tinh anh đeo kính, trông thì có vẻ ra dáng người lắm, lại cực kỳ giỏi khua môi múa mép. Quen nhau được một tháng rưỡi mới bị khui ra là có con gái đã năm tuổi rồi, thế là bị Doãn Phong dẫn người nhốt vào nhà vệ sinh trung tâm thương mại tẩn cho một trận.
Lúc Ngụy Dư Tranh chạy đến cậu chỉ kịp nhặt chiếc kính vỡ nát dưới đất, trong lòng thầm nghĩ: Gã này có vết nhơ, gã này không đòi tiền đền bù được.
Gã đó cũng điên cuồng chẳng kém, chỉ thẳng mặt cậu và Doãn Phong: “Chẳng lẽ hai đứa bay trong sạch chắc?”
Ngụy Dư Tranh và Doãn Phong nhìn nhau.
Cậu và Doãn Phong đâu chỉ là trong sạch? Nồi lẩu nước trong còn phải bỏ nấm với hoa hồi hạt tiêu, còn mối quan hệ giữa cậu và Doãn Phong là nước lọc tinh khiết.
Lúc Doãn Phong bận yêu đương với các cô gái thì cậu vẫn còn đang vùi đầu vào sách vở để thi đại học. Cuối cùng, nhờ kết quả thi đại học vượt ngoài mong đợi mà cậu đỗ vào nguyện vọng một thì Doãn Phong cũng đã chia tay cô bạn gái đầu tiên.
Nếu bảo Doãn Phong bị yếu sinh lý, cậu còn suy nghĩ xem chuyện đó có thật không, có khi còn phải tìm phòng khám chữa trị cho thanh mai trúc mã của mình. Chứ bảo Doãn Phong thích đàn ông, Ngụy Dư Tranh là người đầu tiên không đồng ý.
Gã đàn ông đã có vợ nói: “Hai đứa bay nhìn là thấy không bình thường rồi, hai đứa bay mới là lũ đồng tính! Tao không phải, tao không phải!”
Ngụy Dư Tranh thầm nghĩ: Oa, sao trên đời lại có loại đàn ông tệ hại như thế nhỉ, hay là đàn ông đều tệ như nhau? Mình cũng không ngoại lệ.
Ngụy Dư Tranh nản lòng, suốt cả năm nhất không yêu đương gì nữa, chỉ ngoan ngoãn lên lớp tích lũy tín chỉ.
Sau này nghe nói gã đó đã ly hôn với vợ, phải ra đi tay trắng. Gã phát điên cầm dao xông vào trường của Doãn Phong đòi liều mạng, kết quả chưa kịp bước qua cổng trường đã bị bảo vệ tóm gọn.
Đùa gì thế, đó là trường thể thao đấy, bảo vệ không cho vào mới là sự nhân từ lớn nhất rồi!
Về sau Ngụy Dư Tranh mới biết chính Doãn Phong đã trực tiếp tìm đến tận nơi nói với vợ gã kia rằng: “Chồng chị có quan hệ ngoài luồng với tôi.”
Ngụy Dư Tranh gần như có thể hình dung ra bộ mặt chán ghét của Doãn Phong khi nói ra câu đó, đôi mắt không cảm xúc sâu hoắm như vực thẳm.
Lời nói đó chắc chắn là chẳng có sức thuyết phục chút nào, nhưng cái vẻ nhếch mép đầy mỉa mai, kiểu “tin hay không tùy chị” của hắn lại khiến người ta sinh nghi.
Doãn Phong luôn có cái sức hút, hay đúng hơn là sự mê hoặc như vậy.
Những người nghe hóng hớt có lẽ sẽ nghĩ hắn làm việc tốt, trừ hại cho dân. Nhưng Ngụy Dư Tranh hiểu rõ nhất, Doãn Phong chẳng quan tâm, hắn không quan tâm người vợ kia có phải nạn nhân hay không, có cần biết sự thật hay không.
Từ lúc còn nhỏ hơn thế nữa, bọn họ đã biết thế giới này là một vết thương mưng mủ, đủ loại người trộn lẫn vào nhau tạo thành một cái ác khổng lồ.
Doãn Phong cũng chỉ dùng sự ác ý lớn nhất để khiến đối phương sống không yên ổn mà thôi.
Và Trình Duyệt chính là người bạn trai thứ ba của Ngụy Dư Tranh.
Công bằng mà nói, dù chia tay không mấy êm đẹp nhưng Ngụy Dư Tranh cũng không muốn nhìn thấy tro cốt của đối phương đâu.
… Ai bảo thằng bạn nối khố của cậu là một kẻ điên chứ!!!