Vào đến phòng khách, hai con cá nằm ngay ngắn trên mặt bàn, bên dưới còn lót giấy thấm nước.
Doãn Phong nhìn hai con cá rồi lại nhìn Ngụy Dư Tranh.
“Thực sự là tôi không cẩn thận…” Ngụy Dư Tranh nói lý nhí, bộ dạng trông rất đáng thương. Dù là diễn thôi nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Diễn thì sao chứ? Người không biết giả vờ đáng thương thì chỉ có nước ăn đấm thôi!
“Bể cá mất rồi.” Doãn Phong thản nhiên nói.
Ngụy Dư Tranh giật mình, mồ hôi lạnh sau lưng chảy ròng ròng, cậu gật đầu: “Tôi lỡ làm vỡ.”
“Cậu chia tay rồi, người đầu tiên biết chuyện cũng không phải tôi.”
Cái chữ “cũng” này là từ đâu ra thế?
Chẳng kịp nghĩ kỹ, Ngụy Dư Tranh bảo: “Lúc đó Tiêu Khải cũng có mặt mà, chẳng phải cậu… về quê rồi sao, tôi biết đi đâu tìm cậu mà nói.”
Cậu biện minh rất giỏi. Thực tế là cậu chẳng hề muốn nói cho Doãn Phong biết.
“Trung bình mỗi giờ tôi đều gọi cho cậu một cuộc.” Doãn Phong lại nói.
Nghĩ đến 24 cuộc gọi nhỡ thẳng tắp kia, Ngụy Dư Tranh không nhịn được mà ngứa mồm: “Thế thì cậu vẫn còn một ngày để nghỉ ngơi đấy thôi.”
Doãn Phong gật đầu: “Tôi cũng phải ngủ chứ.”
“Và tôi còn phải lái xe nữa.”
Ngụy Dư Tranh đứng hình hai giây. Nghĩ đến cảnh Doãn Phong có thể đã lái xe suốt bốn tiếng rưỡi từ huyện về đây, nước miếng cậu cứ nghẹn lại ở cổ họng nuốt không trôi.
“Không ở bên thằng họ Trình nữa chứ?” Doãn Phong hỏi bâng quơ.
Ngụy Dư Tranh lắc đầu như trống bỏi.
“Cũng sẽ không quay lại?” Doãn Phong ngước mắt nhìn cậu.
Ngụy Dư Tranh quả quyết: “Chắc chắn!”
“Cá thì tính sao?”
Ngụy Dư Tranh mếu máo: “Tôi mua con mới đền cho cậu.”
“Còn bể cá?”
“… Cũng mua cái mới luôn.”
Doãn Phong đáp: “Được.”
Hắn nói tiếp: “Ngụy Dư Tranh, lần này có nuôi sống được không đấy?””
Ngụy Dư Tranh thề thốt: “Nhất định!”
… Nhưng thực tế, cậu chẳng dám bảo đảm điều gì.
Hai con cá trước đây giống như cậu gặp may mới nuôi sống được, không ngờ chúng lại thọ đến tận nửa năm.
Nhưng thấy Doãn Phong dường như không có ý định đào sâu vào chuyện cậu thất tình, Ngụy Dư Tranh cũng thở phào nhẹ nhõm.
…
Từ nhỏ đến lớn, Doãn Phong làm bất cứ việc gì cũng kéo cậu theo, ngay cả việc hẹn hò yêu đương cũng không ngoại lệ. Cho đến một ngày Ngụy Dư Tranh không chịu nổi nữa, phản ứng dữ dội: “Dừng lại! STOP! Tôi thích đàn ông!”
Doãn Phong ngẩn ra một lúc rồi thốt ra một câu mà Ngụy Dư Tranh cả đời này không quên được:
“Ồ, tôi cứ tưởng là chuyện gì.” Doãn Phong nói với vẻ mặt thậm chí còn như trút được gánh nặng: “Tôi cứ tưởng bố cậu lại động tay động chân với cậu nữa chứ.”
“…”
Đúng là đùa kiểu địa ngục.
Doãn Phong chắc cũng chẳng sợ xuống địa ngục đâu, hắn khá giỏi kể mấy truyện cười đen tối kiểu này mà. Hơn nữa, nếu có người xuống cùng là cậu, chắc hắn sẽ mãn nguyện lắm.
Hồi tiểu học, thị trấn chỉ có một trường duy nhất, cậu và Doãn Phong cùng khối nhưng khác lớp. Lên cấp hai thì cùng tầng nhưng khác lớp. Lên cấp ba thì còn “đỉnh” hơn, trực tiếp làm bạn cùng lớp.
Có một dạo hai đứa thậm chí còn ngồi cùng bàn, nhưng chỉ sau một tuần, giáo viên chủ nhiệm đã khẩn cấp đình chỉ, đuổi cả hai xuống cuối lớp đứng và bắt buộc phải tách bàn!
Người khác đổi chỗ ngồi là để ngăn cản yêu sớm, còn tách cậu và Doãn Phong ra thuần túy là để ngăn chặn một đôi tai họa song hành.
Tất nhiên, tất cả những chuyện này có thể giải thích là vì cái huyện nhỏ này chỉ có bấy nhiêu đó, bạn bè xung quanh đều quen biết nhau từ bé.
Thế nhưng lên đại học, sợi dây thừng định mệnh vẫn trói chặt hai người lại với nhau. Dù không cùng trường nhưng hai người vẫn ở chung một thành phố.
Suốt mười một năm qua, thời gian cậu và Doãn Phong xa nhau lâu nhất chưa đếm hết mười đầu ngón tay.
Nếu đây là một cuộc chạy đua tình ái thì đó đúng là vốn liếng đáng để khoe khoang.
Nhưng cậu và Doãn Phong là hai thái cực hoàn toàn khác biệt. Đừng nói đến xu hướng tính dục, ngay cả quan niệm yêu đương cũng cách nhau vạn dặm trùng dương.
Khác với kiểu “bướm hoa” phong lưu từ thời cấp ba đã đi rắc thính khắp nơi như Doãn Phong, Ngụy Dư Tranh nghiêm túc chấp hành nội quy trường học, chưa bao giờ yêu sớm. Phải đến khi lên đại học cậu mới bắt đầu rục rịch yêu đương.
Dù Trình Duyệt không phải mối tình đầu nhưng lại là người cậu yêu nghiêm túc nhất, thời gian bên nhau lâu nhất, tròn trịa một năm trời.
Hai người bạn trai trước của Ngụy Dư Tranh đều là hạng rác rưởi. Lúc đó Doãn Phong đã bảo mắt nhìn đàn ông của Ngụy Dư Tranh rất kém và để lại bốn chữ súc tích: “Cậu chỉ xem mặt.”
“Nói nhảm! Không xem mặt thì xem cái gì? Xem ‘hàng’ chắc? Thế thì đối phương cũng phải cho tôi xem đã chứ!” Ngụy Dư Tranh nói năng thô thiển, thành công dọa cho Doãn Phong đứng hình.
Hiếm khi thấy Doãn Phong lộ ra biểu cảm nào khác ngoài khuôn mặt liệt, hắn nói với vẻ cực kỳ kháng cự: “Tôi không muốn biết tư thế lên giường của bạn nối khố với người khác đâu.”
Ngụy Dư Tranh cười lạnh: “Hừ hừ!”
Ngay sau đó lại xị mặt xuống: “Cậu nghĩ nhiều rồi, chưa có lên giường.”
Doãn Phong xoa đầu cậu: “Ngoan, không được để bị đè.”
Đó gần như là một mệnh lệnh. Với tư cách là bạn thân từ nhỏ, mặc dù Doãn Phong bình thản chấp nhận việc cậu thích đàn ông nhưng hắn kiên quyết không cho phép cậu “không làm đàn ông”.
Nói vậy nghe có vẻ hơi kỳ thị nhưng chủ yếu là để cho vần. Nếu có ai bắt bẻ câu chữ, Ngụy Dư Tranh sẵn sàng xin lỗi ngay lập tức, dù sao cậu làm tay sai cũng chẳng phải ngày một ngày hai.