“Ngụy Dư Tranh, cậu chia tay cái thằng họ Trình kia rồi à?”
Người ta thường bảo đánh người không đánh mặt, ấy vậy mà Doãn Phong cứ nhè thẳng vào chỗ yếu mềm nhất của cậu mà đâm chọc.
Ngụy Dư Tranh im lặng một hồi lâu, Doãn Phong ở đầu dây bên kia hỏi với giọng hơi ngờ vực rằng chẳng lẽ cậu đang khóc đấy chứ.
Đang lúc nhạy cảm, Ngụy Dư Tranh mặc định coi cái giọng điệu lạnh nhạt kia là sự khinh thường.
Thế nhưng Doãn Phong nói chuyện lúc nào mà chẳng là cái tông giọng đó, ngược lại, những lúc hắn lên giọng hay mỉm cười mới thực sự là điềm báo của nguy hiểm.
Ngụy Dư Tranh chẳng thèm quản nữa, cứ hễ nghĩ như vậy là lòng cậu lại tràn trề dũng khí. Lỡ tay làm chết hai con cá thì đã là gì, cậu vừa mới mất đi một người đàn ông đấy nhé!
Thế là, “ác hướng đởm biên sinh”, cậu há miệng tuôn ra một tràng: “Hức hức, đúng vậy đó, thế mà cũng bị anh nghe ra được, anh trai à anh đúng là có đôi tai thính thật đấy, thính vô cùng luôn!”
(Ác hướng đởm biên sinh: Cơn giận/sự liều lĩnh trỗi dậy)
Nịnh nọt chẳng bao giờ là thừa.
Doãn Phong đáp: “Thật à? Nghe không giống lắm, giọng cậu vẫn ổn, đã khóc đến khàn cả cổ đâu.”
Ngụy Dư Tranh thầm mắng chửi trong lòng.
Dưới sự hun đúc nhiều năm của bà nội Ngụy, giờ đây cậu đã có thể thản nhiên hỏi thăm mười tám đời tổ tông đối phương mà mặt không đổi sắc khiến kẻ đó chẳng hay biết gì.
Cũng không phải vì cậu nhát, chỉ là cái sự hào sảng, bặm trợn của bà nội Ngụy thì cậu không sao bắt chước nổi. Bà nội đánh không lại thì có thể nằm vật ra đất mà ăn vạ, còn cậu đánh không lại thì chỉ có nước nằm xuống chịu đòn hoặc là gọi Doãn Phong đến cứu.
Chuyện đó mất mặt lắm, huống hồ người mà cậu chửi thầm nhiều nhất chính là Doãn Phong.
Ngụy Dư Tranh ho hắng tượng trưng hai tiếng rồi bảo: “Chắc là cậu nghe nhầm rồi chăng? Cậu nghe kỹ lại xem nào.”
Doãn Phong không rảnh để đôi co mấy chuyện này, hắn hỏi thẳng: “Tại sao không nghe điện thoại của tôi?”
Ngụy Dư Tranh vốn là bậc thầy nói nhảm, mở miệng ra là: “Thật sự không phải tôi cố ý không nghe đâu, chẳng qua là tôi đau lòng quá độ thôi!”
“Vì cái thằng bạn trai cũ đó à?”
“Ờ…Không phải.” Ngụy Dư Tranh đáp.
Trình Duyệt dĩ nhiên là đáng ghét, nhưng trước mắt cậu còn một kiếp nạn quan trọng hơn phải vượt qua.
Thất tình tạm thời gác lại một bên, mất đàn ông thì có thể tìm người khác, nhưng mạng của Ngụy Dư Tranh chỉ có một, chẳng giống như hai con cá vàng kia mà mua một tặng một đâu.
“Hai con cá cậu gửi ở nhà tôi… tôi lỡ nuôi chết mất rồi.”
Ngụy Dư Tranh chọn cách “đánh nhanh thắng nhanh”.
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát: “Ngụy Dư Tranh, cậu chán sống rồi hả?”
Doãn Phong nói muốn đến nhà xem “di hài” của hai con cá.
Ngụy Dư Tranh không dám nói là cá đã nằm trong thùng rác rồi.
Sau khi cúp máy, cậu cuống cuồng lao đến bên thùng rác, một tay bịt mũi, một tay đeo găng tay nilon vớt hai con cá ra, mang đi rửa sạch dưới vòi nước rồi đặt lên hai tờ giấy ăn cho ráo.
Làm xong mọi việc, Ngụy Dư Tranh tiện tay ra ngoài đổ rác, cố gắng dọn dẹp nhà cửa sạch bong như mới, không để lại bất kỳ dấu vết nào của cơn điên lúc trước. Thùng bia mua về cậu mới chỉ tuôn đại hết một phần ba, số còn lại không nỡ vứt, cậu đem cất vào ngăn đá tủ lạnh, dự định đợi Doãn Phong đi rồi sẽ lôi ra “chiến” tiếp.
Doãn Phong đến khá nhanh.
Căn hộ mà Ngụy Dư Tranh đang ở thuộc một khu tập thể cũ, là di sản ông nội để lại. Nhà tuy không lớn nhưng vị trí cực kỳ đắc địa. Bình thường Doãn Phong sẽ ở ký túc xá, kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông mới về quê sống với mẹ một thời gian.
Trước đây hắn cũng hay đến nhà Ngụy Dư Tranh ở, sau này Ngụy Dư Tranh có bạn trai, Doãn Phong mới thuê một căn phòng gần đó để ở riêng.
Cũng là khu tập thể cũ, cầu thang bộ tầng sáu, không có điều hòa.
Miệng Ngụy Dư Tranh thì thốt lên: “Ôi trời ơi, anh trai sao lại phải khổ sở thế này” nhưng trong lòng lại nghĩ: Nóng chết cái thằng đần này đi.
Dì Lưu thi thoảng sẽ qua đây ở một thời gian để nấu cơm cho hai đứa, cải thiện bữa ăn.
Dì là một người mẹ tuyệt vời, Ngụy Dư Tranh thực lòng rất yêu quý mẹ của Doãn Phong.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Ngụy Dư Tranh lại giật mình thon thót. Mở cửa ra, Doãn Phong đứng đó chưa vào ngay mà đưa mắt đánh giá cậu từ đầu đến chân.
Đôi mắt đen láy kết hợp với hàng mi dày, đuôi mắt hơi dài ra một cách vô ý, hắn nhìn người khác lúc nào cũng nhàn nhạt không để lại dấu vết.
Một anh chàng đẹp trai cực kỳ lạnh lùng, ngũ quan tuấn tú, ít nói nhưng nắm đấm thì rất cứng.
Nhưng Ngụy Dư Tranh biết rõ bên trong lớp vỏ ấy là một con quỷ, và đôi sừng của nó có màu đỏ tươi như máu.
Quả nhiên, vừa bước vào nhà, giây tiếp theo Doãn Phong đã đưa tay bóp lấy hai má Ngụy Dư Tranh, xoay qua xoay lại nhìn ngắm.
Bàn tay hắn siết chặt lấy xương hàm cậu đầy quyền lực, cảm giác hơi đau khiến cuống lưỡi cậu tê dại.
Sau đó, Doãn Phong mới hài lòng buông cậu ra rồi phán một câu: “Tốt, không khóc.”
Đó là vì tối qua tôi đã khóc đủ rồi.
Ngụy Dư Tranh không dám nói, chỉ lủi thủi đi theo sau Doãn Phong vào phòng.
Rõ ràng đây là nhà cậu mà Doãn Phong cứ thong dong như thể mình mới là chủ nhân của căn phòng này vậy.
Cậu thực sự ngưỡng mộ cái sự “mặt dày” của Doãn Phong, đồng thời thường xuyên cảm thấy tự hổ thẹn vì bản thân quá trọng sĩ diện.