Ngay đêm đó, bà nội thu dọn đồ đạc, chuẩn bị dẫn cậu rời đi.
Có người già ở đó nên bố cậu không thể đánh cậu, cơn giận không có chỗ xả nên gã chỉ đứng ở cửa với vẻ mặt hằm hằm đe dọa: “Mày cứ nghĩ cho kỹ đi, bước ra khỏi căn nhà này thì sau này đừng hòng quay lại…”
Lời chưa dứt, một tiếng tát giòn giã đã làm đèn cảm ứng ở hành lang bật sáng.
Ngọn đèn sáng lên đồng thời cũng thắp sáng đôi mắt đầy sợ hãi của đứa trẻ. Ánh sáng như những vì sao đêm, ít ỏi mà quý giá, lọt vào mắt cậu, thắp lên niềm hy vọng.
“Thằng khốn nạn, mày đang lên mặt với ai đấy?” Bà nội Ngụy mở miệng là một tràng chửi thề đúng chuẩn: “Sao tao lại đẻ ra cái loại súc sinh mặt dày như mày chứ, đánh mày mà còn đau cả tay tao!”
Sau đó bà nội dắt tay Ngụy Dư Tranh, vừa đi vừa mắng mỏ rời khỏi căn nhà đó.
Đêm đó trời rất tối, đèn đường mờ ảo. Ngụy Dư Tranh đang đi bỗng nhiên òa khóc nức nở. Bà cụ thì hốt hoảng tưởng đứa nhỏ hối hận.
Ngụy Dư Tranh khóc đến run rẩy cả người không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy rồi ôm chặt, thật chặt lấy bà.
Những ngày đầu mới dọn vào khu tập thể, ngày nào Ngụy Dư Tranh cũng tỉnh dậy trong nước mắt. Trong mơ cậu lại thấy mình ở căn nhà chật hẹp đó, thấy bố vung cả hai tay tát liên hồi vào mặt mình. Cảnh tượng đó thực ra có chút nực cười, tiếc là cậu cười không nổi.
Giữa cái nóng hầm hập của mùa hè, cậu tỉnh dậy đầm đìa mồ hôi trong căn phòng không điều hòa. Tiếng quạt kêu “vù vù” khi quay qua quay lại giúp cậu bình tâm lại, nhắc nhở cậu rằng mình đã rời xa căn nhà coi mình như gánh nặng kia rồi.
Nhưng chỉ một lát sau, cậu cuộn tròn trên chiếc giường đơn, trán tì vào bức tường lạnh lẽo, cậu lại nấc lên “hức hức” như muốn trút hết mọi tủi thân bao năm qua, dùng nước mắt để bốc hơi hết những chất lỏng mà cậu từng phải cắn răng nuốt vào lòng.
Khi mới chuyển đến nhà bà, cậu còn chưa kịp giáp mặt Doãn Phong thì đã nghe thấy tiếng của hắn trước.
Ngăn cách bởi bức tường mỏng manh, giọng nói của cậu con trai cố tình khuếch đại lên, đâm sầm vào tai cậu một cách sắc lẹm.
“Mẹ ơi, đứa con gái nhà bên cứ khóc mãi, ồn quá, con không làm bài tập được.”
Điều Ngụy Dư Tranh sợ nghe nhất trước đây chính là bị bảo giống con gái, vì bố cậu ghét điều đó và còn ghét lây sang cả cậu.
Rõ ràng cậu không còn ở căn nhà đó nữa, bà nội cho cậu ăn no, còn bảo đợi hết hè sẽ nhờ người xin cho cậu chuyển vào trường tiểu học trên thị trấn.
Thế mà qua bức tường, những lời của Doãn Phong khiến Ngụy Dư Tranh vội vàng nén tiếng khóc, chui tọt vào trong chăn, nước mắt thấm ướt một mảng gối lớn.
Cậu nuốt ngược tiếng nấc, nuốt cả nước mắt vào trong, thứ chất lỏng mặn chát chảy vào khoang miệng khiến cậu không kìm được mà ho sặc sụa.
Ngụy Dư Tranh cảm thấy một sự nhục nhã dâng trào.
Dù chưa gặp mặt cậu đã thấy ghét cay ghét đắng thằng nhóc hàng xóm bằng tuổi mình rồi.
…
Sau hai ngày mưa bão liên tiếp, trời hửng nắng đến mức xuất hiện cả cầu vồng. Ngụy Dư Tranh nhận bánh pizza từ shipper với tâm trạng khá tốt. Khi đã ăn gần xong thì cuộc gọi điện thoại của Doãn Phong lại gọi đến.
Lúc trước để chơi game không bị làm phiền cậu đã để chế độ im lặng, bất kể ai nhắn tin cậu cũng không trả lời, coi như “đối xử công bằng” với tất cả.
Nhưng giờ cuộc gọi này của Doãn Phong tới, nếu bảo lúc trước không thấy thì thôi, giờ mà cố tình không nghe thì Ngụy Dư Tranh vẫn thấy hơi sờ sợ.
Con người ta, ít nhất phải giữ được mạng thì mới làm người được.
Vì thế cậu lại thầm mắng Trình Duyệt một trận nữa. Nếu không phải vì cái gã khốn kiếp đó thì cậu đã chẳng mượn rượu giải sầu, để rồi “giải” chết luôn hai con cá!
Tiểu Hồng và Tiểu Hồng số 2 thật là tội nghiệp!
Quan trọng nhất là, đây là cá mà cái thằng tâm thần Doãn Phong gửi cậu nuôi cơ chứ!
Đấu tranh tư tưởng mất hai giây, cuối cùng Ngụy Dư Tranh cũng bắt máy, lời đến đầu môi trước tiên là một tiếng: “Alo.”
Đầu dây bên kia còn chưa kịp nói gì thì Ngụy Dư Tranh đã tự mắng mình trong lòng.
Hồi đó chọn số điện thoại là hai người đi chọn cùng nhau, chỉ khác mỗi bốn số đuôi.
Dù không lưu tên thì cũng thuộc làu số của nhau rồi.
Giờ còn “alo” cái quái gì nữa, cái tiếng “alo” này nghe chột dạ cực kỳ.
Nhưng chắc Doãn Phong không có siêu năng lực để biết được mình vô tình say xỉn làm chết hai đứa “con cá cưng” của hắn đâu… nhỉ?
Ngụy Dư Tranh còn đang nghĩ vẩn vơ thì giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên:
“Ngụy Dư Tranh, cậu chia tay cái thằng họ Trình rồi à?”