Người đưa túi cá giống cho cậu cao hơn cậu nửa cái đầu. Khi nói chuyện, hắn hơi cúi đầu xuống nhìn cậu bằng đôi mắt đen sâu thẳm, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: “Mẹ tôi bảo rồi, ở cái nhà đó, thứ duy nhất được phép thở là tôi.”
“À, còn có cậu nữa.” Cuối cùng hắn bổ sung thêm một câu.
Chiếc túi nilon đầy nước, mềm mại và mát lạnh áp vào ngón tay Ngụy Dư Tranh.
Ba chữ “còn có cậu” thật sự rất động lòng. Ngụy Dư Tranh nhất thời không cưỡng lại được vì nó có nghĩa là trong mắt dì Lưu Phục Linh, cậu cũng được yêu thương như con trai ruột vậy.
Ngụy Dư Tranh ngẩn ngơ nhận lấy túi cá, cầm một hồi lâu mới sực tỉnh: Sai sai ở đâu đó! Đâu phải dì Lưu muốn nuôi cá mà là con trai dì muốn nuôi nhưng dì không cho nên mới đùn đẩy sang tay cậu chứ.
Dựa vào cái gì mà cậu phải nuôi hộ Doãn Phong cơ chứ?
Năm Ngụy Dư Tranh lên năm tuổi thì bố mẹ cậu ly hôn. Chưa đầy một năm sau, gã bố tồi đã lấy vợ mới và sinh thêm một đứa con trai.
Còn cậu, với tư cách là “đồ cũ” dĩ nhiên bị vứt vào một xó xỉnh nào đó, sống những ngày tháng thê lương suốt mấy năm trời. Cho đến khi bà nội không chịu nổi nữa, vào năm cậu mười tuổi bà đã đón cậu về quê.
Quá khứ bi thảm đã kết thúc, theo diễn biến của truyện cổ tích thì lẽ ra cậu phải bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng hạnh phúc luôn đi kèm với những trắc trở. Ví dụ như năm mười tuổi đó, khi những ngày tươi sáng nhất cuộc đời sắp đến thì Doãn Phong - cái thằng nhóc nghịch ngợm như vừa lăn ra từ hố bùn cũng xuất hiện theo.
Chuyện này giống như những thẻ đồ chơi tặng kèm trong gói mì tôm hồi nhỏ vậy. Thu thập đủ bộ là sẽ có quà lớn, nhưng chẳng ai thu thập đủ bao giờ vì luôn thiếu mất tấm thẻ quan trọng nhất.
Doãn Phong không phải tấm thẻ hiếm, hắn là tấm thẻ mà bạn hay bốc trúng nhất, cứ luôn xuất hiện lù lù vào những lúc Ngụy Dư Tranh không cần đến nhất.
Nhà hai đứa cùng nằm trong một khu tập thể, đều ở tầng hai, là hàng xóm sát vách.
Hồi nhỏ Ngụy Dư Tranh trông giống mẹ hơn, khuôn mặt không góc cạnh, đường nét thanh tú như tranh vẽ.
Cũng vì thế mà bố cậu cực kỳ ghét cậu, nói mặt mũi cậu như con gái, lại còn giống hệt vợ cũ, chẳng đâu bằng đứa con trai út trắng trẻo béo mầm trông đã thấy hân hoan của gã.
Ngụy Dư Tranh thì ăn mãi không béo, người gầy nhom như bộ xương khô nhưng một phần cũng do cậu chẳng mấy khi được ăn no.
Cơm trong nhà là do mẹ kế nấu, mặc định chia làm bốn phần. Ngụy Dư Tranh tuy nhỏ con, mặt mũi không tí thịt nhưng thực chất sức ăn rất khỏe.
Nhưng từ năm bảy tuổi cậu đã biết nhìn sắc mặt người khác mà sống. Chỉ cần bố đổi sắc mặt là cậu sẽ lập tức khép nép, cúi gầm mặt xuống trông chẳng có chút sức sống nào.
Về ngoại hình, cậu chưa bao giờ thấy mình đẹp, vì bố không thích, mà gã đánh người lại toàn thích nhắm vào mặt. Gã tát mỗi bên một cái cho sưng đều rồi cười ha hả bảo thế này mới giống con trai nhà họ Ngụy.
Mẹ kế chỉ ngăn cản cho có lệ, toàn bộ sự chú ý của bà ta đều dồn vào đứa nhỏ mình rứt ruột đẻ ra, sợ nó bò đi đâu mất rồi ngã nhào.
Nước mắt Ngụy Dư Tranh đọng lại nơi hốc mắt không dám rơi. Cậu cứ tự hỏi: Nước mắt nuốt ngược vào trong thì biến thành gì nhỉ? Chắc là nước mũi, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, mỗi lần bị sặc cậu đều nghĩ vậy.
Bố cậu cũng chẳng ưa gì lúc cậu khóc, bảo cậu khóc lóc như đàn bà, chẳng có tí khí chất nam nhi nào cả.
Khí chất nam nhi là cái quái gì? Nó có giúp con ăn no được không? Mẹ ơi, con muốn ăn thêm bát nữa.
Cho đến ngày thoát khỏi hang cọp, bà nội Ngụy đã quăng thẳng đôi dép lê vàng vào người con trai mình để đuổi gã ra khỏi cửa: “Đứa nhỏ gầy đến mức này rồi? Mày đúng là đồ súc sinh! Tao thà đẻ ra con chó còn hơn đẻ ra loại như mày!”
Bà nội làm loạn một trận làm hàng xóm kéo ra xem đông nghịt. Mẹ kế thì mặt mày sưng sỉa, gã bố thì che chở cho vợ mới con mới, gào lên với mẹ ruột: “Tôi đối xử với nó thế là tốt lắm rồi! Còn muốn thế nào nữa? Ăn mặc không thiếu thứ gì, còn cho nó ở phòng riêng, thằng Tiểu Dương còn phải chen chúc với vợ chồng tôi kia kìa!”
Nhưng đó là vì em trai sợ tối, sợ ma, cái gì nó cũng sợ.
Ngụy Dư Tranh cũng có thứ để sợ: Sợ cái tát của bố, sợ vẻ mặt sa sầm của gã, sợ gạo trong nồi điện nấu ít đi thì phần cơm trong bát mình cũng vơi đi.
Bà nội nắm lấy cổ tay gầy guộc của cậu, xương của đứa trẻ cấn vào bàn tay thô ráp của người già. Mắt bà đỏ hoe, bà bướng bỉnh tuyên bố: “Tao nuôi! Từ nay về sau Tranh nhi sống với tao!”
Ngụy Dư Tranh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cậu ngẩng lên rồi lại vội cúi xuống vì sợ bị nhìn thấu tâm tư. Trái tim cậu đập thình thịch, vừa khao khát lại vừa có chút sợ hãi.
Thế giới của đứa trẻ mười tuổi rất đơn giản, chỉ cần được ăn no, được chơi vui thì mọi thứ đều tuyệt vời.
Nhưng Ngụy Dư Tranh chẳng có cả hai nên dù chỉ có được một điều thôi là cậu cũng đã thấy tốt lắm rồi.