Lời Dối Trá

Chương 1: Cậu chia tay thằng họ Trình rồi à?

Trước Sau

break

Làm thế nào để mở đầu một câu chuyện thật cuốn hút?

Hãy viết về một tai nạn, hay một biến cố long trời lở đất, biến cuộc sống thường nhật êm đềm thành một quả ngư lôi dưới đáy biển sâu rồi thả nó vào một chiếc bể cá bằng kính trong suốt. Sức công phá của nó chắc chắn không phải là thứ mà dăm ba con cá cảnh mua ở sạp vỉa hè có thể chống đỡ nổi.

Thế là bể cá vỡ tan, căn phòng nổ tung, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

Chẳng cần quan tâm đến logic kiểu như: tại sao ngư lôi lại bỏ vừa bể cá, hay cái bể rốt cuộc vỡ bằng cách nào?

Sớm biết thế này, lúc đầu cứ tham rẻ mà mua cái hộp nhựa mười tệ của mấy ông bán hàng rong, dù có hỏng cũng chẳng xót.

Cái chính là đồ nhựa thì có ném cũng không vỡ!

Tất nhiên, đó không phải trọng điểm.

Chỉ cần biết rằng cuộc sống bình lặng đã bị đập tan, xung quanh chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn… Một khởi đầu tốt, khơi gợi sự tò mò.

Nhân vật chính sẽ phải làm sao để sửa sang lại căn nhà và những vết nứt trên tường, làm sao để tìm một chiếc bể cá mới, và làm sao… làm sao để mua lại hai con cá cảnh y hệt như cũ?

Rõ ràng là vế sau không thể thực hiện được.

Vật chết không thể sống lại, chuyện đã xảy ra cũng chẳng thể quay đầu.

Đồ chết tiệt Trình Duyệt, tất cả là tại cậu!!!

Ngụy Dư Tranh vừa mắng chửi người yêu cũ trong lòng bằng đủ mọi cấu trúc ngữ pháp vừa tự nhốt mình trong phòng suốt 48 giờ đồng hồ sau khi tuôn ra một chuỗi lời nhảm nhí chẳng đâu vào đâu.

Thành phố Bắc năm nay hứng chịu trận mưa bão kỷ lục, mưa trút xối xả từ rạng sáng hôm kia. Nhưng mặc kệ ngoài kia trời long đất lở và sóng cuộn biển gầm như thế nào, Ngụy Dư Tranh chỉ việc đóng cửa phòng, bật điều hòa, đeo tai nghe, cày game xuyên màn đêm đến tận sáng, sống qua ngày nhờ đồ ăn gọi về.

Cũng may vị trí căn hộ này khá đắc địa, dù mưa gió bão bùng thì shipper vẫn giao hàng đúng hẹn, kể cả bia cũng có thể xách lên cả thùng.

Tửu lượng của Ngụy Dư Tranh rất bình thường, nhưng “rượu vào lời ra” mà, tính nết của cậu khi say cực kỳ tệ nên chẳng mấy khi đụng đến cồn.

Nhưng bóng ma thất tình bao trùm khiến cậu chẳng còn thiết tha nhìn rõ tửu lượng hay chính bản thân mình nữa. Cậu thầm nghĩ đây là nhà mình, mình quậy một tí thì đã làm sao? Cậu đâu có phát rồ đến mức cầm dao sang gõ cửa nhà hàng xóm đâu mà sợ?

Thực ra, nếu làm thế thật có khi lại hay.

Hàng xóm sẽ báo cảnh sát hốt cậu đi luôn, cho cậu vào trại tạm giam ngồi tĩnh tâm vài ngày cho tỉnh người.

Sáng sớm, Ngụy Dư Tranh vừa mở mắt ra nhìn những vết cào vẽ bậy như bùa chú trên tường phòng ngủ mà rơi vào trầm tư sâu sắc.

Cậu uống rượu vào không chỉ quậy mà còn bị mất trí nhớ tạm thời, hoàn toàn chẳng nhớ nổi mình đã làm những gì.

Cậu mang cái đầu choáng váng mà đẩy cửa phòng ngủ ra, cảnh tượng trước mắt còn kinh khủng hơn nữa. Nếu không phải cửa sổ đóng chặt, điều hòa trên đầu thổi vào từng đợt lạnh buốt thì cái đống hỗn độn ở phòng khách trông chẳng khác gì vừa bị cướp xông vào nhà.

Thà là bị cướp thật đi để cậu còn có cái cớ báo cảnh sát rằng: “Chú cảnh sát ơi, là cướp làm đấy, tuyệt đối không phải do cháu uống say rồi lên cơn đâu ạ.”

Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Tệ hơn cả là khi cậu đi ra phòng khách và nhìn thấy chiếc bể cá vốn đang còn nguyên vị trí trên bàn trà hôm qua…

Nó! Đã nhảy lầu tự sát rồi.

Mảnh thủy tinh vỡ tan tành, nước đổ ra cả đêm cũng đã cạn khô. Hai con cá chết không nhắm mắt, một con thậm chí còn giữ nguyên tư thế há miệng thành hình chữ “O” thật lớn.

Ngụy Dư Tranh chẳng thèm quan tâm mảnh vỡ có đâm vào tay hay không, cậu nâng hai con cá đã chết ngóm lên, thét lên bằng giọng điệu bi thương tột độ: “Tiểu Hồng, Tiểu Hồng số 2 ơi!”

Vừa ghé sát lại gần là một mùi tanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi, cậu vội né ra rồi thốt lên vài tiếng “hức hức” để tỏ lòng xót thương cho hai sinh mệnh đã khuất.

Nhưng câu tiếp theo đã phơi bày nỗi lo thực sự của cậu: “Mẹ kiếp, hai đứa bay chết rồi thì tao biết làm thế nào, Doãn Phong không giết tao mới lạ đó!”

Cả buổi sáng này cậu loay hoay dọn dẹp bãi chiến trường, cho đến khi bụng không còn kêu nữa mà bắt đầu quặn lên vì đói, Ngụy Dư Tranh mới sực nhớ ra rồi rút điện thoại định đặt đồ ăn.

Màn hình vừa sáng lên là xuất hiện 24 cuộc gọi nhỡ đều hiển thị cùng một cái tên.

Cũng chính là “cha ruột” của hai con cá vàng kia.

Ngụy Dư Tranh lại rùng mình một cái.

Lúc mua cá, đối phương đã dặn đi dặn lại nghìn lần rằng cậu phải chăm sóc chúng cho tốt, đừng để chúng chết.

Ngụy Dư Tranh nuôi bản thân còn chật vật, bảo cậu nuôi sinh vật sống ấy à, cậu phản kháng kịch liệt: “Sợ chết thì tự mang về nhà mà nuôi đi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc