Lời Dối Trá

Chương 10: Vậy đi xem mắt với tôi

Trước Sau

break

Mấy lời quỷ quái này dĩ nhiên chẳng ai tin nổi. Nếu có người thứ ba ở đây chắc chắn họ sẽ nghi ngờ không biết Ngụy Dư Tranh đang sỉ nhục trí thông minh của ai.

Nhưng mục đích của Ngụy Dư Tranh không nằm ở đó.

Quả nhiên, Doãn Phong khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là không tin nhưng lại bị những lời vô lý của Ngụy Dư Tranh chọc cười.

Ngụy Dư Tranh vừa thở phào vừa lén quan sát thằng bạn thân. Theo lý mà nói, lái xe liên tục mấy tiếng đồng hồ quay lại thành phố Bắc mà chỉ nhận được câu trả lời mập mờ thế này, tính khí Doãn Phong không nên tốt đến vậy. Ngay cả việc cá chết mà hắn cũng không thèm chấp nhặt với cậu.

Ngụy Dư Tranh tạm thời chưa nghĩ ra lý do tại sao tâm trạng Doãn Phong lại tốt thế, hay là do hắn hài lòng với thái độ tích cực nhận lỗi của cậu?

Mãi đến khi đồ ăn giao tới cậu vẫn chưa nghĩ thông. Ngụy Dư Tranh xách đồ ăn vào nhà thì thấy Doãn Phong đã quen chân quen tay mở ngăn đá tủ lạnh lấy ra hai lon bia.

Ngụy Dư Tranh: “…”

“Giấu kỹ đấy.” Doãn Phong thản nhiên nói: “Chưa bị đông đá, vẫn uống được. Cậu uống không?”

Ngụy Dư Tranh lắc đầu như trống bỏi.

“Sau này còn uống nữa không?”

Ngụy Dư Tranh tiếp tục lắc.

Doãn Phong bảo: “Vậy để hết lại cho tôi đi, vứt đi thì lãng phí, mà cậu cũng chẳng nỡ.”

Ngụy Dư Tranh gật đầu lia lịa.

Bữa cơm này Ngụy Dư Tranh ăn chẳng thấy ngon lành gì, chủ yếu là vì cậu đã no căng bụng rồi, cầm đũa lên mà không nhúc nhích nổi.

Doãn Phong thấy cậu nhai một miếng măng mà mất tận ba lần mới nuốt trôi nên cũng không làm khó: “Ăn không nổi thì đừng ăn nữa.”

Ngụy Dư Tranh buông đũa, chưa kịp thở phào thì Doãn Phong lại hỏi: “Chiều nay cậu có kế hoạch gì không?”

Cậu lắc đầu.

“Vậy đi xem mắt với tôi.”

Ngụy Dư Tranh ngẩn người: “Cái gì?” Cậu không nghe nhầm đấy chứ?

Doãn Phong nhắc lại lần nữa.

“Ờ… Thôi đi, tôi mới thất tình mà.” Ngụy Dư Tranh nói, nửa giây sau lại hỏi: “Có trai đẹp không?”

“Triệu Cảnh Thiên làm mối, chắc toàn là con gái thôi.” Doãn Phong đáp.

Ngụy Dư Tranh: “…”

Cậu cố nhịn không chửi thề, nghẹn nửa ngày mới thốt ra được ba chữ cứng nhắc: “Tôi không đi.”

Doãn Phong gật đầu, dường như đã đoán trước cậu sẽ nói vậy.

Ngụy Dư Tranh lại bắt đầu suy diễn đen tối. Hóa ra Doãn Phong vội vàng quay lại thành phố Bắc chẳng phải vì chuyện cậu chia tay mà là để đi xem mắt. Đến nhà cậu cũng đơn thuần là để mặc niệm cho Tiểu Hồng và Tiểu Hồng số 2 đã khuất mà thôi.

Hóa ra là cậu cứ cuống cuồng lên rồi tìm cách giấu đầu hở đuôi, làm ra một màn kịch nực cười đến thế. Thực chất Doãn Phong chẳng thèm quan tâm, tâm trí hắn đang bận rộn đi hẹn hò với con gái rồi!

Mẹ kiếp, đồ khốn!

Doãn Phong dùng một tay bật nắp lon bia, tiếng “cạch” giòn giã cắt đứt dòng suy nghĩ của Ngụy Dư Tranh. Mấy cái tính toán nhỏ mọn trong lòng cậu gần như hiện rõ lên mặt, khi chạm phải ánh mắt Doãn Phong, cậu liền lật mặt nhanh như lật bánh tráng, cười nịnh nọt như một tên tay sai.

Cậu thực sự quá giỏi việc lấy lòng, đến mức nó trở thành một loại phản xạ có điều kiện.

Người ta bảo “không ai đánh kẻ chạy lại”, Ngụy Dư Tranh chỉ nhờ chiêu này mà suốt mười một năm qua đã tránh được nắm đấm của Doãn Phong một cách ngoạn mục. Trong khoảng thời gian đó Doãn Phong đã tẩn không ít người, Ngụy Dư Tranh tận mắt chứng kiến Doãn Phong ngày càng biết đánh đấm, chỉ số chiến đấu tăng vọt, cũng may là chưa bao giờ làm vạ lây đến người vô tội.

Chữ “vô tội” ở đây ám chỉ đích danh Ngụy Dư Tranh.

Doãn Phong chuẩn bị rời đi, Ngụy Dư Tranh vẫn thấy hơi khó tin.

“À đúng rồi, còn một việc nữa.” Doãn Phong nói rồi quay đầu lại. Ngụy Dư Tranh lại cứng người, thầm nghĩ quả nhiên chuyện không thể suôn sẻ thế được, trong tiểu thuyết lúc nào chả có cái bước ngoặt bất ngờ này…

“Sau này không được lục thùng rác nữa.” Doãn Phong nhìn hai con cá trên bàn trà rồi buông ra một câu.

Ngụy Dư Tranh: “…”

Cái việc Doãn Phong là một tên khốn đúng là chuyện không cần bàn cãi!

Rời khỏi nhà Ngụy Dư Tranh, Doãn Phong mới mở lại điện thoại.

Triệu Cảnh Thiên đã gọi mấy cuộc giục hắn, tin nhắn thì nhảy liên tục, chữ nào chữ nấy đều lộ vẻ sốt ruột.

[Này cậu ơi, tôi hẹn người ta rồi mà cậu lại cho leo cây à?]

[Tổ tông ơi, người đâu rồi!!! Nghe máy cái coi!!]

[ĐIỆN THOẠI!!!]

[Mẹ nó lần sau mà còn tin cậu thì tôi làm con chó.]

Doãn Phong gọi lại, Triệu Cảnh Thiên ở đầu dây bên kia thở phào: “Cậu đến rồi à?”

“Chưa, nửa tiếng nữa.” Doãn Phong nói tỉnh bơ khiến Triệu Cảnh Thiên bên kia hét toáng lên.

“Nửa tiếng nữa?!” Nhưng hét xong cậu ta lại tự xì hơi, bất lực nói: “Thôi được rồi, ai bảo người ta chỉ chấm mỗi cậu cơ chứ.”

Doãn Phong không đáp, hắn đang đi ra khỏi khu tập thể. Nhà Ngụy Dư Tranh nằm trong một khu chung cư cũ, xung quanh không có chỗ đỗ xe, hắn phải đỗ bên lề đường lớn phía ngoài và giấy phạt đã dán chình ình trên xe rồi.

Triệu Cảnh Thiên nói: “Tôi dò hỏi trước hộ cậu rồi, mấy đứa có mặt ở đó cũng không rõ chuyện gì, chỉ nói hai người đang nói chuyện bình thường thì Ngụy Dư Tranh bỗng đập vỡ chai rượu rồi hoa chân múa tay với gã kia… hỏi thêm cũng không ra gì nữa. Nhanh chân lên đi, mọi người đợi cậu cả đấy.” Cuối câu giọng cậu ta có chút thiếu kiên nhẫn, dù là đối với Doãn Phong thì tính khí cũng không tốt đến vậy.

Kèo là cậu ta lập, mà người chủ động đòi gặp cũng là Doãn Phong, giờ chính chủ không đến thì cậu ta biết ăn nói làm sao.

Doãn Phong chỉ “Ừ” một tiếng.

Triệu Cảnh Thiên nghẹn họng bực bội cúp máy.

Thật sự cạn lời với hai cái tên này! Một đứa thì nói như sáo, một đứa thì câm như hến, rốt cuộc làm sao mà chơi chung được với nhau vậy trời?!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc