Lời Dối Trá

Chương 11: Hai người chơi gay à?

Trước Sau

break

Sau khi Doãn Phong đi, Ngụy Dư Tranh chuyển hết số bia từ ngăn đá sang ngăn mát, xếp thành một hàng ngay ngắn.

Thực ra việc chia tay với Trình Duyệt đả kích cậu khá lớn, nếu không cậu cũng chẳng đụng vào thứ men rượu quái quỷ này. Ngụy Dư Tranh thừa biết tửu lượng của mình tệ đến mức nào, cứ hễ uống vào là lại phát điên, nhưng không uống thì biết làm sao đây? Kết cục của việc dốc bầu tâm sự với bất kỳ ai cũng đều là đến tai Doãn Phong.

Họ quen nhau quá lâu rồi, bạn của Doãn Phong cũng là bạn của cậu, và ngược lại. Vậy nên, chỉ cần một người bạn biết chuyện thì chẳng bao lâu sau đối phương nhất định sẽ hay tin.

Buổi chiều khi dọn dẹp, cậu bóp bẹp từng vỏ lon bia rỗng rồi vứt vào túi rác đen. Những cảm xúc tiêu cực cũng theo đó mà bị cậu thắt nút, phong tỏa lại bên trong.

Ngụy Dư Tranh cứ ngỡ mình che giấu rất giỏi, kết cục Doãn Phong chỉ cần tùy tiện ngoắc tay một cái là sự thảm hại của cậu đã hiện ra mồn một như những chữ khắc trên tường.

Phơi bày trần trụi dưới mí mắt của Doãn Phong.

Cậu chính thức hẹn hò với Trình Duyệt vào kỳ nghỉ hè năm hai đại học.

Sau khi trải qua liên tiếp hai cuộc tình thất bại, Ngụy Dư Tranh hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà tìm bạn trai nữa.

Đùa chắc, cậu chỉ là thích đàn ông chứ có phải trạm tái chế rác thải đâu!

Thế nhưng hôm đó Trình Duyệt bỗng nhiên hẹn cậu ra ngoài. Giữa cái nắng nóng như đổ lửa, đối phương lại rủ cậu đi sở thú xem tinh tinh. Lúc đó Ngụy Dư Tranh chỉ muốn tống gã vào chuồng cho làm tinh tinh luôn cho rồi.

Nhưng vì sĩ diện, chính cậu là người đã đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: [Chán quá đi mất, có ai kèo cọt gì không!]

Ảnh đính kèm là cái gáy tròn trịa của cậu đang gục bên bàn máy tính.

Ý đồ của cậu khi đăng dòng đó là cho Doãn Phong xem, mục đích cũng không phải để ra ngoài mà là tìm thằng bạn thân rủ rê chơi game.

Ngụy Dư Tranh chính là kiểu “hố đen” trong giới game thủ, đã thế còn càng gà càng ham chơi. Chơi là bị mắng, nhưng đồng đội có phun trào cỡ nào thì cậu cũng da mặt dày chẳng mảy may để tâm, cuối cùng chơi đến mức khiến người ta suy sụp, bị tố cáo đến suýt thì khóa tài khoản.

Chỉ có Doãn Phong là tâm lý vững vàng đến lạ, cứ cùng đội với Ngụy Dư Tranh, thua suốt nhưng vẫn cứ chơi tiếp.

Kết quả là ngày hôm đó, người đầu tiên phản hồi cậu không phải Doãn Phong mà là Trình Duyệt. Đối phương không chỉ bình luận dưới bài đăng mà còn nhắn tin riêng cho cậu.

Khung cửa sổ tự động hiển thị dòng chữ nhỏ: [Trình Duyệt (Lớp Tài chính 2) đã chọc vào lỗ mũi bạn.]

[Vậy có muốn cùng ra ngoài không? /mỉm cười/mỉm cười.]

Trước khi trở thành bạn trai của Ngụy Dư Tranh, Trình Duyệt còn một thân phận khác, gã là bạn học hồi cấp ba của Ngụy Dư Tranh và Doãn Phong.

Từ thời trung học, người này đã là “con nhà người ta” trong miệng thầy cô và phụ huynh. Ngụy Dư Tranh đỗ được vào trường đại học hiện tại là nhờ vận may chó ngáp phải ruồi, còn Trình Duyệt đỗ được là chuyện hiển nhiên.

Có điều Trình Duyệt là học sinh ưu tú lớp bên cạnh, Ngụy Dư Tranh không gặp gã nhiều, cả hai cũng thực sự chẳng mấy khi tiếp xúc.

Nói cho đúng thì Triệu Cảnh Thiên mới là người thân thiết với Trình Duyệt hơn. Hai người học cùng lớp, một người đứng nhất khối, một người đứng bét bảng.

Hồi còn đi học, Triệu Cảnh Thiên đã có định kiến khá lớn với Trình Duyệt, câu cửa miệng thường là: “Học giỏi thì ngon lắm à.”

Cậu ta chướng mắt Trình Duyệt, cho rằng người này quá kiêu ngạo, dựa vào thành tích tốt mà vểnh mặt lên trời. Ngụy Dư Tranh thầm mỉa mai trong lòng: Ông cố ơi, chẳng lẽ ông không dựa vào việc nhà mình có điều kiện mà viết luôn chữ “đại gia” lên mặt à, coi thường ai chứ.

Mấy cái suy nghĩ âm u đó đều viết hết lên mặt cậu, Doãn Phong bỗng nhiên đưa một bàn tay che mắt cậu lại: “Ngụy Dư Tranh, cậu biểu hiện lộ liễu quá đấy.”

Ngụy Dư Tranh lập tức quay mặt sang phía Doãn Phong, nhe răng cười hì hì đầy mặt dày: “Sợ gì, chẳng phải có cậu bảo kê cho tôi rồi sao.” Nói đoạn liền khoác vai Doãn Phong, ra vẻ “anh em mình là cái gì đâu” rất tình thương mến thương.

Lúc đó Ngụy Dư Tranh đã trổ mã, đường nét khuôn mặt thanh thoát, vẻ u buồn nhàn nhạt di truyền từ gia đình bị nụ cười xua tan mất, chỉ còn lại sự rạng rỡ thái quá.

Doãn Phong cũng vậy. Bước vào cấp ba, hắn rũ bỏ hoàn toàn cái phong cách “người rừng” hồi trước, thành công hòa nhập vào môi trường học đường, trở thành một phong cảnh đẹp đẽ của khối. Sức hút của hắn đè bẹp cả một Trình Duyệt vừa hồng vừa chuyên, vững vàng ngồi lên ngôi vị nam thần của trường.

Ngụy Dư Tranh nhìn mặt Doãn Phong đến quen rồi, sau này cũng có lần mượn cớ đi chạy bộ mà lén quan sát Trình Duyệt lớp bên. Trong lòng cậu chỉ có một cảm thán: Nhan sắc kiểu thanh đạm đúng là thiệt thòi mà! Người anh em, tôi hiểu cậu!

Cho đến tận khi cả hai đỗ vào cùng một trường đại học rồi trở thành bạn học, cộng thêm mối quan hệ từ hồi cấp ba thì cái tên “Trình Duyệt” mới trở thành một con người cụ thể.

Hồi mới vào đại học, ai cũng đang trong thời kỳ thích nghi. Bên cạnh Ngụy Dư Tranh thiếu vắng Doãn Phong, lại là sinh viên ngoại trú, một mình cậu ăn cơm ở nhà ăn vẫn thấy có chút cô đơn.

Cậu gọi video cho Doãn Phong để giới thiệu mấy món ở nhà ăn, tên Triệu Cảnh Thiên đang ở bên cạnh Doãn Phong với vẻ đắc ý bỗng thốt lên đầy chịu không nổi: “Vãi, hai cậu đang chơi gay đấy à!”

Ngụy Dư Tranh phẫn nộ, cách một lớp màn hình nên gan cũng to hơn: “Cậu câm mồm đi, cậu lấy tư cách gì nói tôi? Sao cậu lại sang nhà ăn trường người ta ăn chực hả, bộ cậu không có trường đại học riêng để học à?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc