Một câu nói đâm trúng tim đen của Triệu Cảnh Thiên. Tên này quả thực đã trượt đại học.
Để chứng minh rằng dù không có Doãn Phong thì mình vẫn có thể sống như cá gặp nước ở trường, Ngụy Dư Tranh đã cắt đứt liên lạc với thằng bạn nối khố suốt một tuần liền.
Trình Duyệt xuất hiện đúng vào lúc đó với hai tay bưng khay cơm. Gã gọi Ngụy Dư Tranh là “Dư Tranh”, sự thân thiết ấy khiến Ngụy Dư Tranh có chút ngẩn ngơ, cứ ngỡ là Lưu Phục Linh đang gọi mình.
Mãi đến khi Trình Duyệt ngồi xuống vị trí đối diện, Ngụy Dư Tranh mới ngập ngừng mở lời: “Ờ…chào học bá nha.” Cậu luôn khiêm nhường và dè dặt như thế, đổi lại là nụ cười chân thành của vị học bá nọ.
“Cậu không nhớ tôi sao? Cứ gọi tôi là Trình Duyệt là được rồi.”
Thế là Ngụy Dư Tranh có một người bạn đồng hành trong các bữa ăn.
Chỉ là mới duy trì được mấy ngày, Doãn Phong đã xuất hiện ở cổng trường cậu. Nhận được điện thoại khi vừa tan học, Doãn Phong nói: “Cậu đang ở đâu, tôi đến trường tìm cậu rồi đây.”
Ngụy Dư Tranh kinh ngạc tột độ.
Một mặt cậu chạy thục mạng xuống tòa nhà giảng đường, mặt khác lại hèn hạ nhắn tin cho Trình Duyệt trên WeChat: [À thì, ngại quá nha, không ăn cơm với cậu được rồi, thằng bạn thân của tôi đến tìm, chúng mình hẹn bữa khác nhé!]
Kèm theo đó là ba cái icon dập đầu tạ lỗi.
“Sao cậu lại tới đây?” Trước cổng trường, Ngụy Dư Tranh thở không ra hơi, hỏi với vẻ thấp thỏm nhiều hơn là vui mừng.
Cậu chỉ sợ đối phương lại gây ra chuyện gì.
Doãn Phong chỉ đáp lại đúng năm chữ: “Cơm căn tin không ngon.”
Kể từ hôm đó, ngày nào Doãn Phong cũng sang ăn chực ở nhà ăn trường Ngụy Dư Tranh. Giờ nghỉ trưa có một tiếng rưỡi, chỉ riêng tiền bắt xe đi về của Doãn Phong đã tốn mất 40 phút.
Ngụy Dư Tranh cũng tò mò hỏi thời khóa biểu của Doãn Phong, sao mà cứ vừa khéo trống đúng tiết cuối buổi sáng như vậy.
Doãn Phong bình thản trả lời: “Cúp cua rồi.”
“Cúp cua rồi… Đừng cúp chứ đại ca!” Ngụy Dư Tranh kích động đứng bật dậy khỏi ghế ở nhà ăn, sau khi bị những người xung quanh đồng loạt nhìn chằm chằm thì lại ngồi xuống hạ thấp giọng: “Đến cuối kỳ mà cậu trượt môn thì tôi biết ăn nói sao với mẹ cậu đây!”
“Tôi sẽ nói thật với bà ấy.” Doãn Phong chẳng mấy bận tâm.
Ngụy Dư Tranh lại bồn chồn đứng ngồi không yên: “Không được, cậu đừng có trốn học nữa, cùng lắm thì tôi đợi cậu thêm nửa tiếng, hai đứa mình vẫn có thể ăn cơm cùng nhau mà.”
Doãn Phong đáp: “Được.”
Đối phương tiếp lời mượt mà không chút do dự khiến Ngụy Dư Tranh sững người. Một tiếng chửi thề định thốt ra đã bị cậu nuốt ngược vào trong, hậm hực nửa ngày mới dám buông một câu: “Cậu thừa nhận đi, cậu chính là không thể sống thiếu tôi.”
Doãn Phong ngước mắt nhìn cậu một cái.
Ngay lúc Ngụy Dư Tranh tưởng rằng sẽ nhận lại một gáo nước lạnh mỉa mai từ bạn thân thì nơi đáy mắt đối phương bỗng thoáng hiện lên ý cười nhàn nhạt, hắn đáp lại bằng một chữ: “Ừ.”
Ngụy Dư Tranh: “…”
Trong đầu Ngụy Dư Tranh bỗng vang vọng câu nói của Triệu Cảnh Thiên: “Hai cậu đang chơi gay đấy à.”
Nhưng không thể nào, Doãn Phong đã từng có bạn gái, hoàn toàn không có chút hứng thú nào với đàn ông, là một “trai thẳng” chính hiệu. Trong mắt Ngụy Dư Tranh, dì Lưu Phục Linh chính là hiện thân hoàn hảo của từ “mẹ”, cậu và Doãn Phong giống như anh em ruột thịt vậy.
Anh em ruột thịt mà bảo ở bên nhau cái gì, anh em ruột thì đó gọi là loạn luân!
Huống hồ hai người quả thực chưa bao giờ xa nhau quá lâu, bỗng dưng tách ra, đừng nói là Doãn Phong không quen mà ngay cả Ngụy Dư Tranh nhất thời cũng không thích nghi được.
Chỉ là không học cùng trường dù gì vẫn có nhiều điểm bất tiện. Thỉnh thoảng Ngụy Dư Tranh chạm mặt Trình Duyệt ở trường, Trình Duyệt đều chủ động chào cậu.
Lương tâm cậu cũng thấy khá cắn rứt, bảo là hẹn bữa khác ăn cơm mà mãi vẫn chưa hẹn được.
…
Thế là, vì cái sự sĩ diện và lương tâm đang cắn rứt âm ỉ kia.
Mùa hè năm hai, Ngụy Dư Tranh đã đồng ý lời mời của Trình Duyệt.
Dưới cái nắng gắt mùa hè năm ấy, hai người cùng đi đến sở thú ngoài trời lớn nhất thành phố Bắc.
Trời nóng kinh khủng, tóc tai Ngụy Dư Tranh bết lại từng lọn, mồ hôi nhễ nhại trông vô cùng thảm hại, cả người cứ ngơ ngẩn như mất hồn.
Vừa ra khỏi chuồng tinh tinh, trạm tiếp theo chính là lối ra. Ngụy Dư Tranh tự động viên mình theo kiểu “ngắm mơ giải khát” rồi thầm nghĩ: Cố lên, cố một chút nữa thôi là được về nhà nằm điều hòa rồi!
Kết quả là còn chưa kịp đi ra ngoài, bỗng nhiên cậu nghe thấy Trình Duyệt nói với mình: “Dư Tranh, cậu như thế này trông đẹp lắm, tôi thích cậu.”
Ngụy Dư Tranh sững sờ toàn tập. Trong đầu cậu nghĩ là: Mẹ nó chứ, cậu đang đùa tôi đấy à?, nhưng miệng lại nói: “Ờ… cậu đang đùa tôi đấy à?”
Trình Duyệt lắc đầu, khẳng định mình rất nghiêm túc.
Biểu cảm trên mặt Ngụy Dư Tranh trở nên phức tạp, cậu mấp máy môi: “Cậu…”
“Đừng vội trả lời ngay, hãy cho tôi một cơ hội.” Trình Duyệt vừa nói vừa vô thức nắm lấy hàng rào sắt đang nóng ran trong sở thú.
Qua lớp hàng rào, lũ tinh tinh đang hóng mát trong góc khuất, còn họ thì phơi mình hoàn toàn dưới ánh mặt trời.
Khoảnh khắc đó khiến Ngụy Dư Tranh có một cảm giác sai lệch, cứ ngỡ như chính họ mới là loài động vật bị nhốt trong lồng.
Thực tế đã chứng minh, con người ta tuyệt đối không nên đưa ra quyết định khi đầu óc đang mụ mị.
Ngày hôm đó trời nắng như đổ lửa, cậu bị phơi nắng đến mức suýt thì trúng gió. Dưới ánh nhìn ấm áp của Trình Duyệt, cậu đã thốt ra một câu như bị ma xui quỷ khiến:
“Được thôi, vậy chúng mình hẹn hò đi.”