Lời Dối Trá

Chương 13: Cá vẫn còn sống

Trước Sau

break

Việc hẹn hò với Trình Duyệt diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Đối phương bằng tuổi cậu, lại là sinh viên ưu tú khoa Tài chính, thành viên Hội Sinh viên. Tuy hằng ngày bận rộn nhưng gã luôn cố gắng dành thời gian để ở bên Ngụy Dư Tranh. Đây là lần yêu đương giống “yêu” nhất của Ngụy Dư Tranh, và vì nó quá đỗi bình thường nên ban đầu cậu thậm chí còn cảm thấy khó tin.

Về khoản vận may, Ngụy Dư Tranh vốn đã quen với cái số nhọ của mình rồi.

Kỳ nghỉ hè năm nay vừa bắt đầu không lâu, cậu và Trình Duyệt đã lên kế hoạch đi du lịch cùng nhau, nhưng nhà Trình Duyệt có việc đột xuất nên phải hủy bỏ, Ngụy Dư Tranh cũng bày tỏ sự thông cảm. Sau đó, có vài lần cậu rủ đối phương ra ngoài, Trình Duyệt đều lấy lý do bận việc để từ chối, Ngụy Dư Tranh vốn chậm chạp nên cũng chẳng mảy may nghi ngờ.

Mãi đến ba ngày trước, Trình Duyệt – người đã lâu không thể hẹn gặp – bỗng tới quán bar dự hẹn.

Hôm đó tại quán bar còn có Tiêu Khải, bạn cùng lớp với Ngụy Dư Tranh. Biết hai người yêu nhau sắp tròn một năm, Tiêu Khải còn hò hét đòi tổ chức tiệc kỷ niệm.

DJ trên sân khấu đang nỗ lực khuấy động bầu không khí. Cũng giống như ngày tỏ tình, Trình Duyệt đột ngột mở lời: “Dư Tranh, xin lỗi cậu, có lẽ tôi vẫn thích con gái hơn.”

Tiếng nói đó hòa lẫn với tiếng loa thùng rung bần bật, nghe như truyền đến từ một nơi xa xăm nào đó. Ngụy Dư Tranh ngẩn người một hồi mới xác định mình không nghe nhầm, cậu gật đầu ra vẻ thấu hiểu.

Lát sau, cậu cầm một chai bia lên nhưng không phải tư thế để uống mà đập thẳng xuống mặt bàn. Mảnh thủy tinh bắn vào người khiến cậu thấy nhói đau, những người xung quanh hét lên rồi vội vàng né tránh.

Duy chỉ có Trình Duyệt vẫn ngồi bất động bên cạnh cậu, đôi mắt màu nâu nhạt vốn luôn mang ý cười dịu dàng giờ đây chỉ còn vẻ hối lỗi nhìn cậu chằm chằm.

Ngụy Dư Tranh phải thừa nhận mình là kẻ nhát gan, không biết hung dữ, chỉ giỏi “cáo mượn oai hùm”. Khi không có Doãn Phong bên cạnh, cậu luôn sống một cách cẩn trọng, cố gắng không gây rắc rối cho ai và cũng chẳng muốn làm phiền ai.

Thế nên, khi cậu dùng hết sự can đảm cả đời, dùng tông giọng cứng rắn nhất để chất vấn: “Trình Duyệt, mẹ kiếp cậu nói cái gì, có giỏi thì nói lại lần nữa xem!?”

Đáp lại cậu chỉ là một câu “thật sự xin lỗi” lặp lại từ Trình Duyệt.

Khoảnh khắc đó, Ngụy Dư Tranh cảm thấy khá nản lòng. Xin lỗi, xin lỗi cái gì? Chẳng lẽ lại xin lỗi vì không còn thích đàn ông nữa chắc?

Nực cười thật đấy.

Và cậu cũng là một trò cười.

Ngụy Dư Tranh giận đến phát điên nhưng bảo cậu thực sự đánh người thì cậu không làm được. Mảnh chai vỡ nát dưới đất, cậu chỉ muốn nói lời xin lỗi với từng người vừa bị mình làm cho khiếp sợ. Bia chảy vào lòng bàn tay thành một vũng dính nhớp, Ngụy Dư Tranh thấy buồn nản vô cùng nhưng vẫn phải gồng mình giả vờ như không có chuyện gì. Cậu cúi đầu không nhìn Trình Duyệt nữa, chỉ buông ra một câu: “Thế thì tính sao đây, chúng ta chia tay đi.”

Trình Duyệt bảo được, tiền rượu gã trả, tiền đền bù gã chịu.

Ngụy Dư Tranh thấy ngượng chín người, cậu đứng sững tại chỗ một hồi. Nhưng cậu đã mất bạn trai rồi, không thể để mất thêm tiền được, thế là rất không có tiền đồ mà đáp: “Ờ… được thôi.”

Để che giấu sự bối rối, cậu nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi khóa mục tiêu vào cái tên “số nhọ” đứng gần mình nhất, lao tới túm lấy cổ áo người ta.

Tiêu Khải sợ đến hồn bay phách lạc khi nghe Ngụy Dư Tranh đe dọa: “Chuyện này cấm nói ra ngoài, nghe rõ chưa?”

Tiêu Khải gật đầu lia lịa, mấp máy môi như muốn nói gì đó nhưng Ngụy Dư Tranh đột ngột ngước mắt lên. Trong quán bar tối mịt, vài tia sáng từ sàn nhảy lướt qua mắt cậu, ánh nước đột ngột dâng lên nơi đáy mắt được che giấu trong bóng tối, chỉ khi đứng ở khoảng cách thật gần mới có thể nhận ra.

Đến giờ phút này nghĩ lại vẫn thấy thật mất mặt.

Ngụy Dư Tranh vô cùng bực bội. Tuy uống say đến mức đứt đoạn ký ức, nhưng khi khắc dòng chữ “Trình Duyệt đi chết đi” lên tường, chắc chắn lúc đó cậu đã dồn nén rất nhiều cảm xúc chân thực.

Mẹ kiếp cái đám song tính, dẹp đi cả cái “làng gốm bát tràng” này nữa. Đàn ông đúng là chẳng có ai tốt đẹp cả!!!

Trong đó bao gồm cả Doãn Phong. Mẹ nó chứ, mình vừa mới thất tình, sao hắn còn có tâm trí đi xem mắt?!

Nhưng người nói đỡ cho bạn trai cũ là cậu, người không nói sự thật cho Doãn Phong cũng là cậu.

Cơn giận của Ngụy Dư Tranh không có chỗ phát tiết, cậu sực nhớ đến cái loa phóng thanh Tiêu Khải, cậu bèn dồn toàn bộ hỏa lực sang nhắn tin cho đối phương: [Đồ tặc con!!! Cậu không giữ chữ tín!!!]

Tiêu Khải trả lời rất nhanh: [Cuối cùng cậu cũng online rồi, tôi với Vân Dao suýt nữa định đến nhà vớt xác cậu đây này. Cậu ổn hơn chưa?]

Ngụy Dư Tranh: [Đừng có đánh trống lảng!!! Tại sao lại kể cho Doãn Phong biết!!!]

Tiêu Khải: [???]

Dù không rõ đầu đuôi nhưng Tiêu Khải vẫn phản ứng rất nhanh: [Tôi chưa hề nói gì đâu nhé.]

Mấy chữ đó làm Ngụy Dư Tranh ngẩn người.

Ngụy Dư Tranh: [Cậu bốc phét.]

Tiêu Khải: [??? Tôi không có.]

Ngụy Dư Tranh trực tiếp gọi điện thoại qua, mở miệng là chất vấn: “Cậu không nói thì sao Doãn Phong lại phi thẳng xe đến nhà tôi?”

“Hả?” Giọng Tiêu Khải tràn đầy kinh ngạc và thật thà: “Tôi không biết, thật sự chưa nói mà. Tôi với Doãn Phong lâu lắm rồi có liên lạc gì đâu…”

Ngụy Dư Tranh im lặng, trong lòng vừa thắc mắc vừa uất ức, cuối cùng lầm bầm: “Cái quát đờ hợi gì thế, vậy thì là ai nói?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc