Lời Dối Trá

Chương 14: Cá vẫn còn sống

Trước Sau

break

Triệu Cảnh Thiên hắt hơi liên tục hai cái, than vãn máy lạnh trong phòng bao hơi lạnh, bảo phục vụ chỉnh nhiệt độ cao lên một chút.

Người bên cạnh trêu chọc: “Cậu đúng là lắm chuyện, nhìn Doãn Phong xem, người ta có phàn nàn gì đâu.”

Triệu Cảnh Thiên thầm nghĩ: Lúc trước cô không nói vậy đâu, bà cố nội ạ.

Buổi chiều quán bar không đông khách, họ lại rất thân với chủ quán nên dễ dàng đặt được phòng bao lớn nhất. Nhóm thanh niên nam nữ xung quanh đã đổi chủ đề tám chuyện được mấy vòng nhưng Triệu Cảnh Thiên vẫn không liên lạc được với Doãn Phong chứ đừng nói là thấy bóng dáng hắn đâu.

“Rốt cuộc cậu ta có đến không vậy?” Cô gái mặc áo ngắn đỏ thẫm cùng chân váy voan đen, mái tóc dài xõa ngang vai, khuôn mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh lùng, giữa chân mày hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn. Xưa nay chỉ có người khác đợi cô chứ làm gì có chuyện cô phải đợi ai.

“Đến thì chắc chắn là có đến…” Triệu Cảnh Thiên kéo dài vế sau: “Nhưng không biết là bao giờ thôi.”

“Nếu không muốn đến thì khỏi cần đến cũng được.” Cô gái khoanh tay, vẻ khó chịu càng rõ rệt, đôi lông mày được tô điểm kỹ càng như muốn dựng ngược lên.

Triệu Cảnh Thiên cũng hết cách đành bảo thôi được, để tôi hỏi lại cậu ta xem sao. Nói xong cậu ta bấm điện thoại nhắn tin lia lịa. Thực ra cậu ta cũng bực mình lắm. Tính tình của Doãn Phong xưa nay luôn quái gở, khéo giây sau lại nhắn tin bảo không đến thật cũng nên, mà có cho leo cây thì hắn cũng chẳng mảy may thấy tội lỗi.

Nếu không phải khuôn mặt của Doãn Phong thực sự là một “tấm thẻ thông hành” đầy sức hút đối với những cô nàng trẻ trung mơn mởn này thì Triệu Cảnh Thiên đã chẳng đời nào lôi hắn tới. Vậy mà lần này Doãn Phong lại chủ động nói muốn tham gia.

Tất cả là vì Ngụy Dư Tranh.

Mấy năm ở thành phố Bắc, Triệu Cảnh Thiên chẳng học được gì nhiều nhưng ăn chơi nhảy múa thì thứ gì cũng tinh thông. Thường xuyên la cà ở các quán bar, hộp đêm quanh đây nên cậu ta quen biết không ít người, chẳng cần tốn công tìm hiểu thì mấy tin sốt dẻo cũng tự tìm đến tận cửa.

Đêm xảy ra chuyện, trong mười mấy nhóm WeChat của Triệu Cảnh Thiên đều đang xôn xao bàn tán về việc có một cặp đồng tính làm loạn một trận ở quán bar nọ. Có người tag cậu ta, bảo là một trong hai nhân vật chính trông rất quen mắt, hình như từng uống rượu chung với nhóm của Triệu Cảnh Thiên.

Người đầu tiên Triệu Cảnh Thiên nghĩ đến không phải Ngụy Dư Tranh mà là Doãn Phong. Vụ gã đàn ông lừa tình bị đâm tại trường đại học năm kia đã lên bản tin địa phương. Từ đó, trường của Doãn Phong đồn đại rằng, sở dĩ hắn trông lạnh lùng như vậy là vì hắn là gay, lại còn thích kiểu người lớn tuổi hơn mình.

Triệu Cảnh Thiên nghe xong suýt thì cười ngất, cậu ta thầm nghĩ đúng là bốc phét, Doãn Phong làm gì có cửa làm gay, hắn là kiểu nhân cách phản đối xã hội thì có. Dù chơi với nhau bao năm, đôi khi nhìn vào ánh mắt Doãn Phong vẫn khiến cậu ta thấy rùng mình.

Triệu Cảnh Thiên coi chuyện đó như trò đùa, nhưng nhìn mãi rồi nụ cười trên mặt cũng vụt tắt. Vì đặc điểm nhận dạng của nhân vật chính mà mọi người mô tả trong nhóm rất giống với một người mà cậu ta vốn chẳng ưa gì từ hồi cấp ba.

Nhưng chuyện đâu có trùng hợp thế được? Đêm đó Triệu Cảnh Thiên cũng không nghĩ nhiều, sáng hôm sau vừa đánh răng vừa nhớ lại bèn tiện miệng hỏi Doãn Phong một câu: [Ngụy Dư Tranh với Trình Duyệt chia tay rồi à?]

Đó là lần đầu tiên trong vòng hai năm qua Triệu Cảnh Thiên nhận được cuộc gọi lại nhanh đến thế từ Doãn Phong. Nhưng qua điện thoại, cậu ta hỏi gì cũng không biết, cuối cùng cả hai cùng im lặng.

Hồi lâu sau, Doãn Phong nói: “Đợi chút, để tôi đi xác nhận.”

Ngụy Dư Tranh không trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không nghe máy, Triệu Cảnh Thiên càng thấy khả năng cao bèn bắt đầu dò hỏi những người có mặt ở quán bar hôm đó. Phần lớn mọi người đều kể lể không đáng tin, nào là ngoại tình, nào là có người mới, nào là “tiểu tam” có mặt ngay tại hiện trường.

Vốn dĩ Triệu Cảnh Thiên đã có định kiến với Trình Duyệt, nghe vậy càng thấy không ổn, cảm giác ai nói cũng đúng cả nhưng rất khó để lọc ra một câu trả lời chính xác. Triệu Cảnh Thiên dứt khoát vỗ tay cái bộp, sáng hôm sau gọi điện bảo Doãn Phong: “Ngày mai tôi có buổi tụ tập, tôi sẽ gọi hết những người đó đến để hỏi cho ra nhẽ.”

Doãn Phong hỏi: “Tôi đi được không?”

Triệu Cảnh Thiên ngẩn người, không ngờ Doãn Phong lại chủ động yêu cầu như vậy. Trước đây mấy chương trình kiểu này hiếm khi Doãn Phong tham gia, cùng lắm là đến quán bar uống rượu hoặc chơi Board game. Hắn thà ngồi bẹp một chỗ với Ngụy Dư Tranh chơi mấy trò chơi trí tuệ thấp mà lúc nào cũng thua chứ không thích bị đám đông bao vây, càng không thích tham gia những buổi tiệc đầy người lạ.

“Thế thì chắc chắn là được rồi, cậu mà đi thì mấy em gái ai mà chẳng muốn tới.”

Doãn Phong đáp: “Vậy được.”

“Vậy được”, hai chữ nhẹ bẫng làm sao. Để rồi đổi lại là một tiếng rưỡi chờ đợi trong lo sốt vó của Triệu Cảnh Thiên.

Cho đến khoảnh khắc Doãn Phong đẩy cửa bước vào. Cô gái vốn đang khó chịu đầy mặt bỗng quay đầu lại, ánh mắt từ dò xét nhanh chóng chuyển sang mềm mỏng. Tốc độ thay đổi sắc mặt nhanh đến mức Triệu Cảnh Thiên cũng phải cảm thán.

Cậu ta bước tới huých vai Doãn Phong: “Nãy giờ cậu lề mề cái gì thế? Mọi người đợi cậu mãi đấy.”

Triệu Cảnh Thiên nói vậy là để mở đường cho việc giới thiệu Doãn Phong với mọi người. Nhưng Doãn Phong lại trả lời câu hỏi của cậu ta một cách vô cùng nghiêm túc, giọng điệu vẫn hờ hững như mọi khi:

“Đi xem mấy con cá tôi nuôi.”

“Cậu nuôi cá từ bao giờ thế?” Triệu Cảnh Thiên ngơ ngác.

“Nuôi ở nhà Ngụy Dư Tranh.”

Triệu Cảnh Thiên há miệng nhướn mày: “Thế sao rồi?”

Ý của cậu ta thực ra là muốn hỏi tình hình của Ngụy Dư Tranh thế nào.

Nhưng Doãn Phong chỉ hiểu theo nghĩa đen, hắn ngước đôi mắt đen láy sâu thẳm lên nhìn cậu ta.

“Cá vẫn còn sống.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc