Trong điện thoại, Tiêu Khải vẫn đang ra sức thanh minh: “Thật sự không phải tôi mà, không tin cậu cứ hỏi Vân Dao xem… Tôi chỉ nói cho mỗi cô ấy biết thôi.”
“Cậu còn mặt mũi mà nói à?” Ngụy Dư Tranh vốn dĩ đang yếu thế, nghe xong lập tức chiếm ngay lấy đỉnh cao đạo đức, khí thế hừng hực.
“Thì tôi xin lỗi được chưa.” Tiêu Khải đúng chuẩn trượng phu biết nhu biết cương: “Giờ tính sao đây, Doãn Phong biết rồi thì phản ứng thế nào?”
Ngụy Dư Tranh đáp: “Chẳng có phản ứng gì cả, cậu ta đi gia lưu rồi.”
Tiêu Khải nhất thời không kịp load: “Giao lưu á? Trường họ tổ chức à? Mà giờ đang nghỉ hè rồi mà…”
Ngụy Dư Tranh cạn lời với cái đầu óc sinh viên trong sáng của Tiêu Khải, đành phải dùng cách nói đơn giản thô bạo hơn: “Cậu ta đi hẹn hò gặp mặt, không rảnh mà quản tôi.”
Tiêu Khải “ồ” một tiếng, không nghĩ ra lời nào để an ủi đành buông một câu: “Thế cũng bình thường.”
Ngụy Dư Tranh gọi điện vốn là để xả giận, giờ giận chẳng xả được mà càng thấy uất ức hơn, cậu hậm hực để lại một câu: “Không có gì thì cúp đây!”
“Ấy, đừng mà, tối nay tôi với Vân Dao qua chỗ cậu ăn cơm nhé.” Tiêu Khải xem như vẫn còn chút lương tâm: “Cậu đừng có ở một mình, buồn lắm.”
Lúc này Ngụy Dư Tranh đang cúi đầu ngồi xếp bằng trên sofa, bứt mấy cái chỉ thừa trên bọc ghế, góc nghiêng khi cụp mắt trông vừa ưu sầu vừa thê lương.
Đó là với điều kiện cậu đừng mở miệng nói chuyện.
“Nói cái quái gì thế? Nhìn thấy hai người tôi mới buồn đấy.”
Lát sau, Vân Dao cũng gia nhập cuộc gọi nhóm, câu đầu tiên đã là: “Doãn Phong không mắng cậu à? Chẳng giống tính cách cậu ta chút nào.”
Ngụy Dư Tranh hừ hừ hai tiếng: “Thế là cậu nhìn lầm cậu ta rồi, cậu ta lúc nào chẳng vô tình vô nghĩa như thế.” Ngay sau đó cậu lại gào lên: “Tiêu Khải! Con mẹ cậu, đang để thoại nhóm mà vẫn không quên tường thuật trực tiếp cho Vân Dao hả?”
Trong ống nghe truyền đến một chuỗi lời xin lỗi của Tiêu Khải: “Vân Dao vẫn luôn lo cho cậu mà.”
“Thôi thôi thôi, đừng có nói thế. Ai đó điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, trực tiếp mất tích luôn, không biết còn tưởng đứa trẻ lên ba đấy.” Vân Dao khăng khăng phủ nhận.
“Trẻ lên ba không biết dùng điện thoại.” Ngụy Dư Tranh cãi lại.
“Giờ trẻ lên ba còn biết lướt TikTok rồi, cậu coi thường ai đấy?”
“Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cậu nữa, Tiêu Khải, cậu lập cái nhóm gì thế này, giải tán ngay cho tôi.”
“Gớm chưa kìa, lại còn ‘không muốn nói chuyện’, lại dở tính trẻ con rồi. Thế cậu muốn nói với ai, với Doãn Phong à? Tôi nói thật lòng đấy, cậu cứ thử khóc lóc với Doãn Phong một trận xem, biết đâu sang năm cậu ta lại chẳng tiễn Trình Duyệt đi chầu ông bà thật.”
Ngụy Dư Tranh cuống lên: “Mẹ kiếp, các người là ông trời phái xuống để hành hạ tôi đấy à? Sau này đừng có gọi là bạn bè nữa, cùng lắm chỉ tính là bạn cùng trường thôi!”
Tiêu Khải yếu ớt chêm vào một câu: “Tôi có nói gì đâu…”
Ba người tán dóc một hồi, tâm trạng u ám của Ngụy Dư Tranh bị xoay cho quay mòng mòng rồi bay sạch.
Khi cúp máy thì mới phát hiện đã nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ, trời đã bắt đầu sẩm tối. Ngụy Dư Tranh cũng quên khuấy mục đích ban đầu gọi cho Tiêu Khải cho đến khi Vân Dao nhắn tin riêng cho cậu: [Liệu có phải do Triệu Cảnh Thiên nói không? Cậu ta quen biết rộng lắm.]
Đó cũng là một khả năng, nhưng giờ chẳng còn quan trọng nữa.
Dù sao thì Doãn Phong cũng bình thản một cách lạ lùng, trông có vẻ chẳng định đi báo thù hộ cậu gì cả, chỉ hơi quan tâm một chút đến hai con cá vàng chết thảm kia thôi.
Thực ra cá chết rồi trong lòng Ngụy Dư Tranh cũng thấy khó chịu lắm. Dù gì cũng là tâm huyết cậu nuôi nấng suốt nửa năm trời, thức ăn cho cá còn thừa cả nửa túi to mà cá thì đã “về trời” rồi.
Hồi mới đưa cá về nhà, Doãn Phong bảo phải đặt tên cho chúng. Ngụy Dư Tranh thầm nghĩ: Mẹ nó chứ, có hai con cá thôi mà cũng đặt tên, bộ đặt xong nó biết nhảy ra lộn nhào chắc?
Tất nhiên, cậu chỉ dám nghĩ trong bụng, còn miệng thì nói: “Được thôi, cậu đặt đi.”
Dù sao cũng chẳng phải tiền cậu bỏ ra mua cá.
Doãn Phong chỉ vào một con màu đỏ: “Con này là Tiểu Hồng.”
Ngụy Dư Tranh nhìn con màu vàng còn lại, nghĩ thầm: Thế con này là Tiểu Kim.
Doãn Phong lại chỉ vào con cá kia và nói: “Nó là Tiểu Hồng số 2.”
Ngụy Dư Tranh: “???”
Tuy chẳng hiểu cái logic này ở đâu ra nhưng Ngụy Dư Tranh vẫn giơ ngón tay cái tán thưởng: “Được, tên hay lắm.”
Khóe môi Doãn Phong khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ, hắn cười với cậu một cái, đó là dấu hiệu của tâm trạng đang vui vẻ. Rất ít người biết rằng khi Doãn Phong cười, hai bên má sẽ hiện lên lúm đồng tiền rất nhạt.
Nụ cười của Doãn Phong luôn thoáng qua rất nhanh, cũng giống như cảm xúc của hắn vậy, không ai có thể đoán được khi nào nó sẽ xuất hiện.
Ngoại trừ Ngụy Dư Tranh.
…
Từ năm mười tuổi, Ngụy Dư Tranh đã biết Doãn Phong là kẻ đáng ghét, còn dì Lưu Phục Linh thì dịu dàng và tuyệt vời biết bao.
Cậu gõ cửa nhà Doãn Phong chỉ để được nhìn thấy nụ cười của Lưu Phục Linh, để được nghe bà ấy nói câu “Dư Tranh đến chơi đấy à con”, vì thế cậu có thể chịu đựng được khuôn mặt vô cảm của Doãn Phong.
Một đứa trẻ mười tuổi sao lại có ánh mắt chết chóc đến thế, nhìn người khác mà chẳng mảy may gợn sóng, không một chút cảm xúc.
Lưu Phục Linh đẩy Doãn Phong ra, bảo hắn chào Ngụy Dư Tranh nhưng Doãn Phong vẫn im lặng kiên quyết không lên tiếng.
“Tiểu Phong không được mất lịch sự, Dư Tranh cố ý đến tìm con chơi đấy.”
Không phải đâu dì ơi.
Ngụy Dư Tranh phản bác trong lòng nhưng ngoài miệng lại nói: “Vâng ạ! Con đến tìm Doãn Phong chơi!”
Kỹ năng nói dối của cậu từ lúc đó đã vô cùng điêu luyện, cộng thêm gương mặt đáng yêu, chỉ cần chọn góc độ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh đầy vẻ vô tội.
Bàn tay của Lưu Phục Linh nhẹ nhàng đặt lên đầu cậu. Mỗi lần như vậy cậu mới nhận được một cái nhìn từ Doãn Phong, ánh mắt đó lướt qua người cậu cũng lạnh lẽo như vậy.
Ngụy Dư Tranh ghét Doãn Phong lắm, ghét cái lúc chưa gặp mặt mà hắn đã nhầm giới tính của cậu, ghét cái nhìn lạnh lùng như dã thú rình rập trong rừng sâu lúc nào cũng như đang săn đuổi con mồi.
Cậu chẳng muốn kết bạn với Doãn Phong chút nào, nhưng cậu lại quá thích Lưu Phục Linh.
Cậu thích mẹ của người khác.
Vì ở Lưu Phục Linh, cậu có thể nhìn thấy hình bóng của mẹ mình.