Lời Dối Trá

Chương 16: Nó là Tiểu Hồng số 2

Trước Sau

break

Suốt cả mùa hè đó cậu chẳng nhận được một nét mặt tử tế nào từ Doãn Phong, nhưng Ngụy Dư Tranh chẳng thèm quan tâm. Cậu bận rộn lấy lòng tất cả mọi người trong khu tập thể, người lớn đều khen cậu ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn biết giúp bà làm việc. Ngụy Dư Tranh chưa bao giờ được khen nhiều đến thế, nhất thời vui sướng khôn xiết.

Doãn Phong là cái thá gì? Đã bị cậu quẳng ra sau đầu từ lâu.

Cho đến khi học kỳ mới bắt đầu, bà Ngụy bị đau lưng nên không thể đưa cháu đến trường mới, Lưu Phục Linh cũng phải đi làm, thế là sắp xếp cho hai đứa trẻ cùng đi học.

Trời đất ơi.

Ngụy Dư Tranh thầm nghĩ: Trời ơi, chắc chắn lúc không có người hắn sẽ tẩn mình một trận ra trò, biết đâu còn cắn mình một cái nữa! Xương mình sẽ gãy mất, mình sẽ đau đến mức lăn lộn dưới đất, lúc đó bà sẽ phải đưa mình đi bệnh viện, mà đi bệnh viện thì tốn nhiều tiền lắm… mình không muốn đi bệnh viện đâu!

Ngụy Dư Tranh nghĩ rất nhiều nhưng thực tế chẳng có gì xảy ra cả.

Rõ ràng Lưu Phục Linh đã dặn dò con trai mình từ trước. Lần này Doãn Phong rất phối hợp, suốt quãng đường hai đứa giữ khoảng cách bước đi ổn định, hễ bước chân của Ngụy Dư Tranh chậm lại, Doãn Phong thậm chí còn dừng lại đợi cậu.

Điều này làm Ngụy Dư Tranh thấy kinh hãi vô cùng. Cậu cứ ngỡ Doãn Phong dừng lại là để vung nắm đấm đánh mình, thế nên không dám rớt lại một bước nào mà bám sát ngay sau lưng hắn.

Trong khu tập thể có mấy đứa nhóc trạc tuổi dặn Ngụy Dư Tranh phải tránh xa Doãn Phong ra, bảo đầu óc của Doãn Phong không bình thường vì hắn không có bố. Ngụy Dư Tranh chẳng hiểu cái logic này ở đâu ra, trong lòng thầm nghĩ một cách đen tối: Thiên hạ sao lại có chuyện tốt như thế, mình cũng muốn không có bố, chỉ có mẹ thôi.

Nhưng bọn nó lại cảnh báo cậu rằng, hễ chọc Doãn Phong giận là hắn sẽ đánh người! Hung dữ lắm!

Lúc này Ngụy Dư Tranh mới biết sợ.

Trước khi đến khu tập thể cậu bị bố mình đá như đá bóng, đến đây rồi chẳng lẽ còn phải ăn đòn nữa sao! Cuộc đời cậu sao thê thảm vậy!

Đứa trẻ mười tuổi nắm chặt quai cặp, tự cổ vũ bản thân rằng: Không sao đâu, mình không dám đánh lại bố mình chứ chẳng lẽ mình lại không dám đánh lại Doãn Phong? Đánh không lại thì đã sao, ít nhất mình cũng đã cố gắng!

Cứ thế cậu nghĩ ngợi suốt đường đi, căng thẳng đến mức mồ hôi tay làm ướt cả quai cặp, hai đứa đi đến cổng trường tiểu học.

Doãn Phong không đánh cậu.

Hôm nay Ngụy Dư Tranh giữ được cái mạng nhỏ.

Sau đó ngày thứ hai, thứ ba… cả tuần lễ đều như vậy.

Ở trường thỉnh thoảng Ngụy Dư Tranh bắt gặp Doãn Phong ở hành lang, Doãn Phong cũng phớt lờ cậu mà đi thẳng qua. Sau khi tan học hai người cũng chưa từng đi cùng nhau.

Ngụy Dư Tranh kết giao được vài người bạn trong lớp, họ cũng bảo Ngụy Dư Tranh tốt nhất nên tránh xa Doãn Phong ra, Doãn Phong không có bố, chính miệng hắn thừa nhận đấy, đầu óc hắn không bình thường đâu!

Ngụy Dư Tranh miệng phụ họa: “Ồ thế à, hóa ra là vậy! May mà mình có cả bố lẫn mẹ!”

Nhưng cậu đã nói dối, so với Doãn Phong, cậu mới là kẻ chẳng có gì cả, ít nhất Doãn Phong còn có mẹ yêu thương hắn.

Vừa về đến nhà ngồi ăn cơm với bà Ngụy, trong lòng cậu vẫn thấy buồn bã nên không kìm được lỡ lời: “Bà ơi, Doãn Phong không có bố ạ?”

Bà Ngụy trừng mắt: “Mẹ kiếp, có phải là mấy thằng nhóc quậy phá trong khu nói với con không?”

Ngụy Dư Tranh sợ mình nói sai khiến bà không vui, cậu đáp lí nhí: “Con nghe ở trường ạ…”

Bà Ngụy đặt bát đũa xuống thở dài một tiếng thật nặng nề nhưng ánh mắt lại hiền từ: “Đừng nghe bọn nó bốc phét, gia đình ba người nhà Tiểu Phong tốt lắm, bố nó làm việc ở ngoại tỉnh, không hay về thôi. Tranh nhi à, bà biết con là đứa trẻ ngoan, con không được hùa theo bọn nó bắt nạt Tiểu Phong, nghe chưa?”

Ai bắt nạt ai cơ?

Ngụy Dư Tranh không tin nổi vào tai mình nhưng lời người lớn thì cậu chẳng bao giờ phản bác, thế là gật đầu bảo: “Vâng ạ, mai con lại đi học cùng cậu ấy.”

Thời gian trôi qua, Ngụy Dư Tranh phát hiện Doãn Phong không phải nhắm vào mình. Hắn đối xử với ai cũng cùng một thái độ như thế, không cảm xúc, không chủ động lại gần. Ngụy Dư Tranh chưa từng thấy Doãn Phong đi cùng người bạn nào ở trường, hắn luôn lẻ bóng một mình. Ngay cả giờ tập thể dục cũng bị xếp ở hàng cuối cùng.

Hồi đó bọn họ chưa trổ mã, chiều cao của Doãn Phong đáng lẽ phải đứng ngang hàng với Ngụy Dư Tranh.

Sau khi xác nhận đi xác nhận lại, Ngụy Dư Tranh cuối cùng cũng có thể khẳng định: Doãn Phong không hề nhắm vào cậu, thỉnh thoảng khi Lưu Phục Linh nói hơi nhiều, cậu bé cũng lộ ra vẻ mặt kiểu như mất kiên nhẫn. Có vẻ như hắn không thích nghe người khác nói chuyện cho lắm.

Hai người đi học cùng nhau, Ngụy Dư Tranh vì sợ hãi và căng thẳng nên lúc nào cũng im lặng. Sau khi biết mình được đối xử ngang hàng với tất cả mọi người thậm chí là cả Lưu Phục Linh, Ngụy Dư Tranh bỗng thấy an tâm lạ lùng.

Thôi được, thế thì cũng chấp nhận được.

Dù cậu vẫn ghét Doãn Phong nhưng Doãn Phong trông quả thực khác hẳn mấy đứa nhóc khác. Vậy thì cậu sẽ đại phát từ bi mà tha thứ cho Doãn Phong vậy!

Vì Tiêu Khải và Vân Dao sắp qua nhà, Ngụy Dư Tranh cố ý đi siêu thị gần đó mua thức ăn.

Mấy ngày nay nằm ườn ở nhà cậu chủ yếu sống nhờ đồ ăn gọi về, chút lá rau héo cuối cùng trong tủ lạnh cũng đã bị cậu vứt đi trong đợt dọn dẹp buổi chiều.

Lúc cậu đang đứng trước tủ mát ở siêu thị, trăn trở giữa bài toán thế kỷ là nên mua sữa tươi hay sữa chua thì bỗng nghe có người bảo bên ngoài đổ mưa rồi. Ngụy Dư Tranh thầm nghĩ: Cái đệch, lúc đi trời vẫn còn nắng ráo cơ mà, sao tự dưng lại mưa được?

Thế là chẳng sữa tươi sữa chua gì nữa, cậu vội vàng xách túi rau chạy ra ngoài, giữa đường bị hai cái đèn đỏ chặn lại, cậu chỉ muốn chết quách cho xong.

“Mẹ kiếp nó…” Về đến nhà, Ngụy Dư Tranh vừa thay bộ quần áo ướt nhẹp ra, lời chửi thề mới bắt đầu được nửa câu thì điện thoại của Doãn Phong gọi tới.

Tóc cậu vẫn còn ướt đành phải đặt điện thoại lên tủ giày rồi bật loa ngoài.

“Ngụy Dư Tranh, cậu đang ở đâu?”

Ngụy Dư Tranh có đầy một bụng thắc mắc: “Tôi ở nhà chứ ở đâu, còn có thể ở đâu được nữa?”

“Ừ, ngoài trời mưa rồi.”

Ừ, suýt nữa thì mưa nó dội cho tôi tèo luôn ở ngoài đường rồi đấy.

Ngụy Dư Tranh vừa định xả một tràng phàn nàn thì bỗng sực nhớ ra điều gì đó bèn đổi giọng hỏi: “Này, cậu xem mắt xong chưa, có muốn qua nhà tôi ăn cơm không? Tiêu Khải với Vân Dao đều ở đây, cậu có thể gọi luôn cả Triệu Cảnh Thiên qua.”

Doãn Phong đáp: “Không.”

Rồi cúp máy cái rụp. Để lại mình Ngụy Dư Tranh đầu tóc vẫn còn đang nhỏ nước đứng trợn tròn mắt.

Hừ! Không! Không đến thì thôi, mẹ kiếp cậu, không đến thì dẹp!!!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc