Lời Dối Trá

Chương 17: Với người yêu cũ cũng vậy

Trước Sau

break

Quay ngược thời gian về hai tiếng trước.

Trong phòng bao của quán bar, khói thuốc lảng bảng vây quanh. Những vỏ chai champagne rỗng lăn lóc trên tấm thảm len họa tiết kẻ ô đỏ sẫm, nằm ngả nghiêng chẳng khác gì những người đang có mặt ở đây.

Ánh đèn trong phòng được cố ý chỉnh tối xuống. Ai đó tinh nghịch đã chèn thêm một bản nhạc “thần khúc” trên mạng vào ngay sau chuỗi nhạc Jazz liên tiếp, giai điệu dồn dập vừa vang lên, nhóm nam thanh nữ tú ngoài đôi mươi lập tức trở nên phấn khích. Chất lỏng màu vàng nhạt trong ly cao cổ liên tục được đổ đầy vào miệng, xung quanh tràn ngập tiếng cười nói và hò hét.

Rất ồn ào.

Doãn Phong thu hết biểu cảm của những người xung quanh vào tầm mắt rồi thản nhiên gạt bỏ chúng đi như rác thải. Mối liên hệ duy nhất giữa hắn và những người này chỉ là họ cùng quen biết Triệu Cảnh Thiên, và việc Doãn Phong muốn làm rõ xem đêm đó tại quán bar rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hỏi Ngụy Dư Tranh thì tuyệt đối không ra kết quả, cậu sẽ chẳng bao giờ nói thật với hắn.

Doãn Phong không vì thế mà nảy sinh bất kỳ cảm xúc nào liên quan đến “tức giận”, bởi vì Ngụy Dư Tranh vốn dĩ luôn như vậy, miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, điều này hắn đã biết từ năm mười tuổi rồi.

Tiếng ồn ào xung quanh cứ thế rót vào tai. Triệu Cảnh Thiên rõ ràng đã uống quá chén, nói năng bắt đầu líu lưỡi. Sau khi cậu ta rời chỗ, vị trí bên cạnh Doãn Phong được thay thế bởi một cô gái tóc dài mặc áo đỏ, váy voan đen.

Cô gái lộ rõ vẻ hứng thú với Doãn Phong, nhưng liên tiếp tung ra vài câu hỏi đều chỉ nhận được những lời đáp trả hời hợt. Khuôn mặt vốn đang tươi cười của cô lập tức sa sầm xuống, lời nói cũng không còn khách sáo nữa.

“Tôi vừa nghe anh nói chuyện với đám con trai kia rồi. Tại sao anh cứ gặng hỏi mãi về cặp đồng tính cãi nhau ở quán ‘Một Góc’ mấy hôm trước thế?"

“Một Góc” chính là tên quán bar mà Ngụy Dư Tranh đã ngồi hôm đó.

Khi cô gái thốt ra từ “đồng tính”, giọng điệu mang theo chút cảm xúc tế nhị, nằm giữa sự không hiểu và không quan tâm nhưng rõ ràng trọng tâm của cô không nằm ở đó.

“Sao anh lại tò mò thế?” Giọng cô đầy gai góc, cố ý đặt ra một câu hỏi sắc lẹm: “Không lẽ anh cũng là đồng tính đấy chứ?”

Doãn Phong liếc nhìn cô: “Không phải, tôi chỉ từng hẹn hò với con gái thôi.”

“Chỉ hẹn hò với con gái đâu có nghĩa là chỉ thích con gái?” Cô gái dùng cách thức mang tính khiêu khích hơn. Người bình thường gặp cảnh này đa phần sẽ nổi trận lôi đình, đặc biệt là trai thẳng, họ cực kỳ kiêng kỵ việc bị nghi ngờ về xu hướng tính dục.

Phản ứng của Doãn Phong lại hoàn toàn khác biệt, hắn dường như thực sự suy nghĩ về điều đó. Khi rủ mắt, đôi đồng tử nhạt màu nhưng sắc sảo bị hàng mi đen dày che khuất, ngón tay thon dài khẽ mân mê dưới cằm rồi đưa ra một kết luận đơn giản nhất: “Tôi không có hứng thú với đàn ông.”

“Thế sao anh lại đi dò hỏi khắp nơi?” Sự tò mò trong giọng nói của cô gái bắt đầu lấn át thái độ hậm hực lúc nãy.

Trong khi cô gái đang đánh giá Doãn Phong thì hắn cũng đang quan sát đối phương. Dù bản thân sống đạm bạc về tình cảm nhưng hắn lại rất nhạy bén với cảm xúc của người khác, những thông tin trong lời nói của cô gái đã chứng minh có lẽ cô biết điều gì đó.

Vì vậy, Doãn Phong giải đáp sự hiếu kỳ của cô: “Một người trong số họ là bạn tôi.”

“Hả?” Cô gái hơi không tin, vẻ nghi ngờ nơi đáy mắt càng lộ rõ.

“Tôi và cậu ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ.” Doãn Phong bổ sung thêm.

“Ồ… vậy thì đúng là hết cách.” Cô gái lẩm bẩm, rõ ràng là tự thêu dệt nên một câu chuyện trong đầu: “Giờ hai người vẫn là bạn à?”

“Tại sao lại không?” Doãn Phong hỏi vặn lại.

“Không thấy gượng gạo sao? Việc cậu ta thích đàn ông hay gì đó…”

Doãn Phong bảo không.

“Cậu ấy từng thề độc rằng có đánh chết cũng không bao giờ thích tôi.” Nói đoạn, Doãn Phong nghiêng đầu, đôi mắt đen láy vẫn không chút gợn sóng: “Hơn nữa, chúng tôi quá hiểu rõ đối phương rồi. Yêu đương với một người biết sạch sành sanh mọi chuyện về mình thì có gì thú vị đâu?”

Rõ ràng là cô gái bị thuyết phục, cuối cùng cũng buông bỏ cảnh giác để lộ nụ cười thoải mái. Mặc dù lời thề độc đó vốn chẳng phải do Doãn Phong yêu cầu mà là Ngụy Dư Tranh chủ động khoác vai hắn nói ra.

Nguyên văn lời Ngụy Dư Tranh lúc đó là: “Hay là cậu đánh chết tôi luôn đi? Tôi thà đi thích một con bọ ngựa đực còn hơn là thích cậu!!!”

Sau đó, câu chuyện bị lái sang hướng khác. Qua cuộc trò chuyện, Doãn Phong biết được cô gái là người bản địa, đang theo học tại một học viện nghệ thuật ở thành phố bên cạnh, khoa âm nhạc, vừa mới vào năm nhất đại học.

Cuộc trò chuyện kéo dài ròng rã một tiếng đồng hồ. Cô gái nói: “… Bố mẹ tôi quản nghiêm lắm, thực sự chẳng có chút tự do nào, đôi khi tôi thấy nghẹt thở vô cùng.” Sau khi than vãn về gia đình cô có chút ngượng ngùng, gượng ép chuyển chủ đề sang Doãn Phong: “Tôi nghe mọi người kể về anh lâu rồi, ai cũng khen anh đẹp trai. Bạn thân tôi còn gửi cả ảnh chụp chung của anh với Triệu Cảnh Thiên qua nữa. Tôi thấy anh ngoài đời trông còn đẹp hơn trong ảnh…”

Từ đầu đến cuối Doãn Phong không hề lộ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng bị đôi mắt thâm trầm ấy nhìn chăm chằm, cô gái vẫn nảy sinh cảm giác bồn chồn khó tả, càng nói càng thấy mình lỡ lời.

“Người bạn kia của anh… cậu ấy cũng quen Triệu Cảnh Thiên à?” Cô cố gắng đưa chủ đề sang người thứ ba để giảm bớt không khí ngượng ngùng giữa hai người.

Doãn Phong gật đầu.

“Chẳng nghe mấy ông kia nhắc đến bao giờ nhỉ. Cái đó, tôi thật sự không có ý kỳ thị đâu, chỉ là…”

“Năm ngoái cậu ấy bận yêu đương nên ít khi đi chơi cùng bọn tôi, cô không thấy cũng bình thường.”

Doãn Phong ngắt lời cô. Cô gái ngược lại thấy nhẹ lòng, sợ mình càng giải thích càng hỏng chuyện: “Hóa ra là thế. Nhưng cậu ta cũng hơi quá đáng thật, tôi… ý tôi là…”

“Cậu ấy trông thế nào?” Doãn Phong lại một lần nữa ngắt lời cô.

Cô gái chớp chớp mắt: “Chẳng phải là người có mái tóc màu nâu đậm sao?”

“Không, cậu ấy không nhuộm tóc.” Doãn Phong nói: “Là cái người trông rất xinh xắn ấy.”

Doãn Phong nói muốn về.

Triệu Cảnh Thiên mò mẫm túi quần mãi không thấy điện thoại đâu đành mượn máy người khác xem giờ rồi hỏi một cách khó tin: “Mới mấy giờ mà cậu định đi đâu?”

“Người nhà Tiểu Nguyệt gọi điện giục cô ấy về rồi.” Doãn Phong nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc