Triệu Cảnh Thiên định hỏi “Tiểu Nguyệt” là vị nào, vừa liếc sang thấy cô gái mặc váy đen đứng sau lưng Doãn Phong, cậu ta giật mình tỉnh cả rượu.
Bà cố nội này thật sự chấm “Diêm Vương sống” rồi à.
Thôi được rồi.
Triệu Cảnh Thiên vuốt mặt: “Cậu đưa người ta về nhà?”
“Ừ.” Doãn Phong đáp ngắn gọn.
“Đừng có đặt biệt danh linh tinh cho người ta, cô ấy tên là Tần Tiêu Nguyệt.” Triệu Cảnh Thiên nghĩ ngợi rồi vẫn ghé sát tai Doãn Phong nhắc nhở một câu.
Doãn Phong nhìn cậu ta, ánh mắt thoáng hiện vẻ bối rối khó nhận ra. Triệu Cảnh Thiên cảm thấy lạnh cả lòng, biết ngay là thế mà, chưa nhớ tên người ta mà đã dám gọi bừa rồi.
“Thôi đi đi, đưa người ta về cẩn thận đấy. Còn bên Ngụy Dư Tranh tính sao, cái đám này chẳng đứa nào kể chuyện ra hồn cả… Hay là để tôi gọi thêm vài đứa nữa đến hỏi nhé?” Triệu Cảnh Thiên ướm lời.
“Không cần đâu.” Doãn Phong bảo.
Triệu Cảnh Thiên hơi bất ngờ, chuyện liên quan đến Ngụy Dư Tranh mà Doãn Phong có thể dễ dàng bỏ qua như vậy đúng là chuyện hiếm.
Ngay sau đó, Doãn Phong nói thêm: “Hôm đó Tiểu Nguyệt có mặt ở đấy, cô ấy biết đã xảy ra chuyện gì, tôi nghe cô ấy kể xong rồi.”
“… Là Tiêu Nguyệt, Tần Tiêu Nguyệt.”
Bước ra khỏi quán bar trời vẫn chưa tối hẳn. Mùa hè ở thành phố Bắc kéo dài ánh ban ngày đến vô tận, một phía chân trời vẫn còn vương lại sắc xanh nhạt hòa quyện vào màn đêm.
Trong lúc chờ taxi, cô gái lại không nhịn được kể về ham muốn kiểm soát của bố mẹ, ngay cả kỳ nghỉ hè cũng không cho về nhà quá mười giờ.
“Anh thấy sao?” Cô ngẩng đầu tìm kiếm sự đồng cảm.
Khác với khi ngồi trên sofa trong phòng bao, giờ đây cả hai đều đang đứng. Doãn Phong cao hơn cô quá nhiều, cô chưa cao tới vai hắn nên chỉ có thể ngước nhìn.
“Ừm, chắc là vậy. Xin lỗi, tôi cũng không rõ nữa.” Doãn Phong rõ ràng đang thả hồn đi đâu đó, lời xin lỗi của hắn nghe thật hời hợt.
Cũng may taxi đến rất nhanh. Cô gái không kịp nghĩ nhiều, vừa định chui vào ghế sau thì Doãn Phong đã nhanh chân bước vào ghế phụ phía trước.
Cô gái ngẩn người, tay đặt lên phần ghế trống mà không hiểu nổi trong mấy phút ngắn ngủi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Cô cứ ngỡ hai người vừa trò chuyện khá hợp ý, giờ thế này là ý gì đây?
Cửa xe đóng lại, không ai lên tiếng. Doãn Phong quay đầu nhìn cô, lúc này cô mới lạnh lùng đọc ra một chuỗi địa chỉ.
Doãn Phong đang thắt dây an toàn thì khựng lại, hắn ngẩng đầu để lộ nụ cười chân thành đầu tiên trong ngày, nhàn nhạt nhưng vô cùng chói mắt.
“Trùng hợp thật, bạn nối khố của tôi cũng ở gần đó.”
“Hóa ra anh bắt chuyện với tôi chỉ để dò hỏi xem tại sao bạn thân của anh lại chia tay?” Tần Tiêu Nguyệt không nhịn được nữa, thốt ra ngay trước mặt tài xế: “Anh với cậu ta rốt cuộc là quan hệ gì? Đừng nói chỉ là bạn bè, tôi không tin đâu!”
…
Quan hệ gì ư?
Nếu buộc phải bỏ đi từ “bạn bè” thì còn từ ngữ nào có thể hình dung mối quan hệ giữa hắn và Ngụy Dư Tranh?
Câu hỏi này thực ra Doãn Phong đã nghĩ đến từ rất lâu, từ hơn mười năm trước rồi.
Từ năm mười tuổi Doãn Phong đã biết, đứa nhóc sống ở nhà bên cạnh không thích mình. Nhưng dù không thích Ngụy Dư Tranh vẫn thường xuyên sang nhà hắn, vẫn hằng ngày đợi hắn cùng đi học.
Ánh mắt của Ngụy Dư Tranh luôn cảnh giác, động tác luôn cứng nhắc, chỉ có nụ cười là vừa vặn. Để lấy lòng người lớn, cậu luôn sẵn sàng phô diễn mặt vô hại của mình trước đám đông.
Nếu đã ghét tôi như vậy, có thể không đến nhà tôi, có thể không đi học cùng tôi. Những điều đó vốn không bắt buộc. Doãn Phong chẳng hề bận tâm, và vì không bận tâm nên hắn cũng chẳng nói ra.
Nhưng Ngụy Dư Tranh lại thấy điều đó rất cần thiết.
Cho đến một ngày, cậu gõ cửa nhà Doãn Phong và nói với mẹ hắn: “Dì ơi, con đến tìm Doãn Phong chơi.”
Trước đây Doãn Phong biết mọi lời cậu nói đều là giả dối, chỉ riêng ngày hôm đó Ngụy Dư Tranh không dừng lại ở cửa tán dóc với Lưu Phục Linh nữa mà lao thẳng vào phòng hắn.
Cánh cửa va vào tường chưa kịp đóng lại, cậu bé đã áp sát tay vào tai Doãn Phong thì thầm: “Tôi quyết định từ nay về sau lúc tan học cũng sẽ cùng cậu về nhà!”
Hơi thở nóng hổi của cậu mang theo dư âm tiếng ve sầu mùa hạ, giọng điệu cứ như thể đây là một vinh dự to lớn lắm, lại còn kèm theo điều khoản đặc biệt: “Nhưng mà không được để các bạn trong lớp nhìn thấy đâu đấy.”
Doãn Phong ngước mắt chạm vào đôi mắt sáng rực quá mức kia. Là bạn bè ở trường lại nói gì đó, hay đám trẻ trong khu tập thể lại kể gì với cậu rồi?
Trong mắt Ngụy Dư Tranh lộ rõ vẻ căng thẳng và bất an.
Tiếng ve ngoài cửa sổ kêu vang không dứt, nghe như tiếng điện xè xè. Đối diện với sự “bố thí” lòng thương hại đột ngột ấy, Doãn Phong chỉ nghĩ, nếu đồng ý mà có thể khiến Ngụy Dư Tranh đừng dựa lại quá gần, đừng nói nhiều như thế, đừng ồn ào như thế nữa… thì đồng ý cũng chẳng sao.
Doãn Phong dường như bẩm sinh đã thiếu hụt cảm xúc. Giống như một người không có cảm giác đau, đối mặt với cái đầu gối máu thịt nhầy nhụa của chính mình cũng không thể hiện ra vẻ đau đớn. Lưu Phục Linh đã nghĩ đủ mọi cách, thậm chí đưa hắn đi gặp bác sĩ nhưng kết quả kiểm tra cho thấy mọi thứ đều bình thường, trí tuệ không có vấn đề, thậm chí còn hơi cao.
Trình độ y học của một huyện lỵ nhỏ mười mấy năm trước thế nào thì chưa bàn tới, Lưu Phục Linh chỉ biết tự an ủi rằng, ngoài việc ít nói và cảm xúc không dao động mạnh ra thì Doãn Phong cũng chẳng khác gì những đứa trẻ khác.
Điều này đã được chứng thực đầy đủ sau khi Ngụy Dư Tranh chuyển đến khu tập thể. Ít nhất, ít nhất cũng có một đứa trẻ chịu đến nhà tìm Doãn Phong chơi cùng.
Bà đâu biết rằng, con trai mình đã sớm nhìn thấu những tính toán nhỏ nhặt trong lòng đứa nhóc hàng xóm. Hắn biết Ngụy Dư Tranh thực chất thích mẹ hắn chứ chẳng phải thích hắn.
Cậu ấy vừa ghét vừa sợ tôi.
Nhưng dù là vậy cậu ấy vẫn cứ đợi tôi để cùng đi học về.
Ngụy Dư Tranh ngốc quá. Cậu ấy luôn mủi lòng vì những thứ không đáng.
Với hắn là vậy, với người yêu cũ cũng vậy.