Lời Dối Trá

Chương 19: Thằng họ Trình đang ở đâu?

Trước Sau

break

“Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chưa từng tách rời.”

Doãn Phong trả lời câu hỏi của cô gái về việc ngoài hai chữ “bạn bè” thì mối quan hệ giữa hắn và Ngụy Dư Tranh nên được định nghĩa thế nào.

“Mẹ tôi rất thích cậu ấy.” Doãn Phong suy nghĩ một lát rồi bổ sung: “Cậu ấy cũng rất thích mẹ tôi.”

Tần Tiêu Nguyệt nghe xong mà mặt mày xanh mét, không tài nào hiểu nổi mạch não của đối phương. Hắn thật sự không nhận ra cô đang mỉa mai hay sao?

“Như vậy mà vẫn nói chỉ là bạn bè à?”

“Không phải sao? Chúng tôi không làm những việc mà người yêu hay làm.” Doãn Phong nhìn biểu cảm của cô qua gương chiếu hậu, giọng điệu vẫn bình thản như không.

Tần Tiêu Nguyệt khoanh tay, giọng điệu trở nên gay gắt: “Chỉ là chưa làm, không có nghĩa là không thể làm, đúng chứ?”

“Thế thì, tùy cô hiểu sao thì hiểu.”

Nhận ra đối phương không hề có ý định giao tiếp tử tế mà chỉ muốn chọc giận mình, Doãn Phong dứt khoát buông xuôi. Hắn dùng tông giọng kiểu như đang thương lượng nhưng thực chất là chẳng quan tâm, khiến bầu không khí trong xe taxi gần như đóng băng.

Tần Tiêu Nguyệt vốn định xuống xe ngay lập tức nhưng trời bên ngoài bỗng đổ mưa, hạt mưa ngày càng nặng hạt, cô đành phải trút giận bằng cách lườm nguýt cái gáy của đối phương. Vẻ mặt dửng dưng của Doãn Phong càng khiến cô bốc hỏa.

Hôm đó cô xuất hiện ở quán “Một Góc” hoàn toàn là tình cờ. Quy định của gia đình là mười giờ phải có mặt ở nhà, nhưng hôm đó cô bỗng có thôi thúc muốn phá lệ một lần. Sau khi giằng co với bố mẹ trong nhà vệ sinh quán bar hồi lâu, cuối cùng cũng cúp được máy, lúc bước ra cô chỉ muốn đến quầy bar uống một ly cho yên tĩnh.

Kết quả là vừa ngồi xuống, còn chưa kịp gọi rượu đã nghe thấy tiếng người bên cạnh nói chuyện. Mấy chữ đầu hơi lùng bùng không nghe rõ, nhưng câu “Tôi vẫn thích con gái hơn” khiến Tần Tiêu Nguyệt lập tức quay đầu lại.

Người đàn ông tóc nâu đậm nói câu đó đang quay lưng về phía cô, chỉ để lại một bóng lưng. Nhưng người khiến Tần Tiêu Nguyệt ấn tượng sâu sắc lại là chàng trai ngồi đối diện gã.

Đúng như Doãn Phong nói, người đó có một gương mặt rất xinh đẹp với đôi mắt đào hoa rạng rỡ. Cậu ấy nghe lời đối phương nói mà chẳng chút dao động, trông có vẻ hoàn toàn không bận tâm…

Cho đến khi chai bia bị đập vỡ, hiện trường xôn xao cả lên, cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ đến khi chàng trai kia gằn giọng: “Mẹ kiếp cậu có giỏi thì nói lại lần nữa xem”, đôi mắt tròn đầy ấy mới tràn ra những cảm xúc chân thật, phản chiếu những tia sáng loang lổ và vụn vỡ y như những mảnh chai dưới đất.

Hóa ra cậu ấy có bận tâm.

Lần đầu tiên Tần Tiêu Nguyệt chứng kiến cảnh tượng này, một cặp đồng tính chia tay mà làm ầm ĩ cũng khá khó coi. Rất nhiều người không biết chuyện gì, vì lúc người đàn ông tóc nâu nói câu kia với âm lượng không lớn, chỉ có vài người ngồi gần nghe thấy. Thế nên những người khác đều cho rằng chàng trai xinh đẹp kia bỗng dưng phát điên.

Thật đáng thương. Tần Tiêu Nguyệt thầm nghĩ, tuy là đồng tính nhưng cậu ấy đẹp thật, trông lại còn tội nghiệp nữa, ngay cả lời mắng người cũng thật nghèo nàn.

Bên ngoài trời vẫn mưa không ngớt. Xe taxi vừa dừng, Tần Tiêu Nguyệt liền lao ra ngoài. Trước khi đi, để hả giận, cô ném lại cho Doãn Phong một câu: “Thích đàn ông thì cứ đường đường chính chính mà thừa nhận, chẳng có gì phải xấu hổ cả! Việc anh là gay kín thế này, bạn nối khố của anh có biết không?”

Nói xong cô không thèm quay đầu lại mà lao vào màn mưa, để lại Doãn Phong cùng bác tài xế cứ thỉnh thoảng lại lén nhìn hắn qua gương.

Trong xe yên tĩnh đến lạ thường, tiếng mưa lộp độp đập vào cửa kính. Bác tài lái thêm một đoạn mới nhớ ra để hỏi: “… Cậu còn muốn đi đâu nữa?”

“Phiền bác quay đầu lại, tiếp tục đi thẳng.” Doãn Phong nói.

Bác tài lặng lẽ bấm đồng hồ tính cước, cần gạt nước liên tục gạt đi màn mưa ngoài cửa sổ.

Lời của cô gái kia chẳng mảy may gây ảnh hưởng gì tới Doãn Phong. Người bình thường gần như có bản năng quan tâm đến ánh mắt của kẻ khác, nhưng Doãn Phong thì tuyệt đối không. Hắn không quan tâm cô gái kia nghĩ gì về mình cũng chẳng màng bác tài ngồi bên cạnh đánh giá hắn ra sao.

Từ nhỏ Doãn Phong đã là một kẻ khác biệt, vừa không học được cách lấy lòng người lớn, cũng không thể giả vờ lâu trước mặt người lạ, nếu một việc hắn không cho là mình sai thì hắn biết sửa đổi thế nào đây?

Taxi chạy thêm một lúc thì vào con phố quen thuộc, không chỉ căn nhà hắn thuê tạm ở gần đây mà nhà Ngụy Dư Tranh cũng ở quanh đây.

Vừa khéo thay, khi đèn đỏ bật lên, qua khung cửa sổ loang lổ nước mưa, hắn nhanh chóng bắt trọn bóng dáng của Ngụy Dư Tranh. Mưa to như vậy mà Ngụy Dư Tranh vẫn ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ chờ đèn, tay xách túi đồ siêu thị, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, thẩn thờ đến mức đèn xanh rồi cũng chẳng nhận ra.

Doãn Phong còn nhớ vài tiếng trước Ngụy Dư Tranh đã mô tả chuyện thất tình của mình như thế nào.

Ngụy Dư Tranh nói: “Chia tay thì thôi, yêu đương thôi mà, có phải kết hôn đâu. Vả lại tôi là đàn ông, cũng chẳng kết hôn được, ha ha ha…”

Chuyện chia tay được cậu nói ra một cách nhẹ tênh, sau đó còn kèm theo mấy tiếng “ha ha ha” cứ như thể nếu không cười một cái thì không khí sẽ không trôi được vậy.

Nhưng Tần Tiêu Nguyệt lại nói: “Bạn trai cậu ấy bảo mình vẫn thích con gái hơn.”

“Tôi nhìn thấy ánh mắt cậu ấy buồn lắm.”

Ngụy Dư Tranh cứ ngỡ mình che giấu rất giỏi. Nhà cửa được cậu dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, những thứ đồ đạc bừa bãi trên sofa đã biến mất, trên bàn trà không để cốc, trên bàn ăn không có bát đũa, chỉ có hai con cá chết khô khốc kia.

Trái ngược hoàn toàn với sự thờ ơ của Doãn Phong, Ngụy Dư Tranh quan tâm đến mọi thứ xuất hiện trong đời mình. Có lẽ vì sở hữu quá ít nên cậu cực kỳ khao khát được nắm giữ tất cả những gì có thể. Hồi nhỏ là bà Ngụy, sau này là Lưu Phục Linh và hắn.

Từ khoảnh khắc bước vào phòng khách là Doãn Phong đã nhận ra rồi. Ngụy Dư Tranh nuôi cá chết thì sợ hãi, thất tình lại càng sợ hãi hơn, mối quan hệ lâu dài bền vững mà cậu cố tìm kiếm ngay từ đầu đã không hề tồn tại. Mọi thứ xuất hiện trong đời không có gì là bất biến, tất cả đều vạn biến.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc