Trên xe taxi, Doãn Phong vừa đưa cô gái ở buổi xem mắt về nhà, bị đối phương nghi ngờ là gay kín, còn mỉa mai hắn không dám thừa nhận mình thích đàn ông. Nhưng Doãn Phong thực sự không có hứng thú với đàn ông, hắn gần như không bao giờ nói dối, không phải vì phẩm hạnh đoan chính mà chỉ vì không cần thiết. Hắn không bao giờ làm những việc vô ích.
Thế nhưng bên ngoài là cơn mưa xối xả, và bạn nối khố của hắn đang đứng cô độc trước cột đèn giao thông bị ướt sũng từ đầu đến chân.
Hóa ra cậu thực sự buồn hơn những gì cậu thể hiện. Đây là lần đầu tiên Doãn Phong thấy Ngụy Dư Tranh mất hồn đến thế.
Từ rất lâu rồi, hắn và Ngụy Dư Tranh luôn ở bên nhau: cùng đi học, cùng tan trường, cùng ăn cơm ở nhà hắn hoặc nhà đối phương. Lưu Phục Linh quý Ngụy Dư Tranh, coi cậu như nửa đứa con trai, còn Ngụy Dư Tranh cũng yêu quý mẹ của Doãn Phong như vậy. Họ quen nhau từ năm mười tuổi, Ngụy Dư Tranh hiểu rõ những khiếm khuyết trong tính cách của hắn, và hắn cũng biết rõ sự “khẩu thị tâm phi” của Ngụy Dư Tranh.
Giữa họ luôn có một sợi dây liên kết mật thiết, nếu chỉ dùng từ “bạn bè” để hình dung thì thật quá mỏng manh. Nhưng ngoài điều đó ra, hắn và Ngụy Dư Tranh còn là quan hệ gì và có thể là quan hệ gì nữa?
Cần gạt nước quét ra một mảng cảnh đêm mờ ảo ngoài cửa sổ, cuối cùng Ngụy Dư Tranh cũng nhận ra đèn xanh sắp tắt rồi vội vã băng qua vạch kẻ đường.
Bên trong xe, Doãn Phong gọi điện cho Triệu Cảnh Thiên. Hồi lâu sau đầu dây bên kia mới bắt máy. Chẳng đợi đối phương lên tiếng, Doãn Phong nói thẳng:
“Alo, cái thằng họ Trình kia đang ở đâu?”
…
Sau khi điện thoại bị cúp, Ngụy Dư Tranh càng nghĩ càng tức. Mẹ kiếp, mình thành tâm mời Doãn Phong qua nhà ăn cơm, bị từ chối thì thôi đi, còn bày đặt làm màu cái gì không biết?!
Lại còn trả lời mỗi chữ “Không”!!! Có giỏi thì cả đời này đừng có qua nhà tôi ăn cơm nữa nhé!!!
May mà cậu cũng chẳng giận được lâu, Tiêu Khải và Vân Dao đã mang cốt lẩu cùng thịt cừu tươi đến.
Ngụy Dư Tranh làu bàu: “Sớm biết các cậu mua đồ rồi thì tôi đã chẳng phải ra ngoài cho mưa dội suýt chết, rồi còn bị Doãn Phong sỉ nhục cho một trận!”
Vân Dao nhướn mày: “Kể chi tiết xem sỉ nhục thế nào?”
Ngụy Dư Tranh hừ hừ mấy tiếng, không muốn nói nữa.
“Ngoài kia tạnh mưa rồi mà.” Tiêu Khải là người cuối cùng vào nhà, vừa đóng cửa vừa buông một câu.
“Được rồi, coi như mỗi mình tôi đen đủi thôi!”
Ngụy Dư Tranh chưa kịp tắm, chỉ lấy cái khăn lau qua loa cho tóc bớt ướt, giờ cũng đã gần khô. Vân Dao đưa tay xoa đầu cậu một cái như xoa đầu chó, bị Ngụy Dư Tranh vỗ mạnh vào cổ tay gạt ra.
“Cậu cắt tóc ngắn đi à?” Cậu thấy kiểu tóc của Vân Dao đã thay đổi. Trước đây tóc cô dài chấm vai, thỉnh thoảng còn buộc lên được, giờ thì cắt ngắn sát hai bên cổ, hơi vểnh ra ngoài, phần mái thưa rẽ ngôi giữa, đúng kiểu “tóc muối tiêu” (salt-style) đang thịnh hành.
“Ừ hứ.” Vân Dao vừa đáp vừa đi vào bếp mở tủ lạnh ra, thấy đống bia bên trong thì ngạc nhiên quay lại nhìn Ngụy Dư Tranh: “Ghê nha, chia tay Trình Duyệt đả kích cậu lớn đến thế à?”
Ngụy Dư Tranh đi tới đóng sầm cửa tủ lạnh lại: “Rau ở bên ngoài hết rồi, tôi rửa xong cả rồi đấy. Nếu cậu thật sự không muốn ăn thì giờ quay xe về luôn vẫn kịp.”
Vân Dao vẫn cười, rõ ràng là chẳng để tâm. Hai người họ đấu mồm đã thành thói quen, Ngụy Dư Tranh chỉ là chửi bậy nhiều, còn Vân Dao thì nói câu nào thâm câu đó.
“Tôi vốn đã thấy hai người không hợp nhau rồi.” Ngụy Dư Tranh không muốn nhắc nhưng Vân Dao cứ thích khơi ra, vừa nói vừa vỗ vai cậu: “Chia tay là đúng đấy.”
“Biến đi, sao câu này ngay từ đầu cậu không nói?” Ngụy Dư Tranh một lần nữa gạt bàn tay kia ra, giọng điệu chẳng chút khách sáo.
“Tôi định nói, nhưng chẳng phải Doãn Phong đã nói trước rồi sao?”
Ngụy Dư Tranh: “…”
“Hồi đó cậu ấy đã không đồng ý cho hai người bên nhau rồi, mà cậu cứ như con bò tót, cứ nhất định phải đâm đầu vào.” Vân Dao nói: “Doãn Phong nói mà cậu còn chẳng nghe thì đến lượt những người bạn học đại học bình thường như chúng tôi lên lớp làm gì nữa. Đúng không Tiêu Khải?”
“Hả?” Tiêu Khải không ngờ mình lại bị lôi vào cuộc, vội vàng ngẩng đầu đáp một tiếng.
“Mẹ kiếp Tiêu Khải, cậu…” Ngụy Dư Tranh không kìm được quay đầu lại, thấy Tiêu Khải đang ăn vụng củ cải trắng đã cắt sẵn, cậu cạn lời luôn: “Cậu… thôi bỏ đi, ăn tiếp đi.”
Quay mặt đi, Ngụy Dư Tranh cố làm ra vẻ nghiêm trọng như đang đối mặt với đại địch.
“Thả lỏng đi, hôm nay tôi đến để nấu cơm chứ không phải đến để gây sự.” Vân Dao đóng tủ lạnh lại: “Nhưng có một câu tôi không nói dối đâu Ngụy Dư Tranh, chia tay là tốt đấy, cái tên Trình Duyệt kia quá nhu nhược và thiếu quyết đoán, không hợp với cậu.”
Ha ha. Cái gã người yêu cũ “thiếu quyết đoán” của tôi lại chia tay tôi một cách cực kỳ dứt khoát đấy nhé.
Ngụy Dư Tranh thầm mỉa mai trong lòng, mặt vẫn lộ vẻ không cam lòng, tùy tiện “ừ” một tiếng cho qua chuyện để kết thúc chủ đề này.
Vân Dao nhìn thấu suy nghĩ của cậu bèn nói thêm: “Tôi cũng không nói nhiều nữa, chỉ một điều thôi.”
Ngụy Dư Tranh ngước mắt: “Gì?”
“Đừng có mà mất tích.”
“… Xin lỗi.” Khí thế của Ngụy Dư Tranh lập tức xẹp xuống. Đối với sự quan tâm của người khác dành cho mình, cậu luôn ghi lòng tạc dạ. Việc cắt đứt liên lạc quả thực là lỗi của cậu.
Vân Dao lại đưa tay xoa đầu cậu một cái, lần này Ngụy Dư Tranh không kịp né. Cậu bắt đầu trổ mã từ năm lớp 11, bình thường đứng cạnh Doãn Phong thì chẳng thấy cao lớn gì. Thực chất trong mấy người bọn họ, Ngụy Dư Tranh chỉ thấp hơn Doãn Phong một đoạn thôi. Suy cho cùng là do Doãn Phong quá cao.
Và cũng vì bên cạnh luôn có một thằng bạn nối khố “ngoại cỡ” lại còn lạnh lùng như thế nên Ngụy Dư Tranh trông cứ như một đứa trẻ rất dễ tính, ai cũng có thể xông vào bắt nạt đôi chút.
“Cậu… cậu đừng có coi tôi như chó mèo nhà cậu nuôi được không?” Ngụy Dư Tranh định chửi bậy nhưng lại muốn văn minh một chút, nghĩ mãi chẳng ra từ nào hay hơn.
Vân Dao lắc đầu: “Tranh thủ lúc Doãn Phong không có đây, phải bắt nạt cậu thêm mấy cái.”
“Ha ha, hài hước thật đấy.” Ngụy Dư Tranh cười khan hai tiếng, sau đó lập tức xị mặt xuống: “Cậu ta mà thèm chống lưng cho tôi chắc? Cậu ta đang mải đi hẹn hò vui vẻ với người ta rồi.”