Kết luận “Doãn Phong đang đi hẹn hò” dĩ nhiên là do Ngụy Dư Tranh tự mình suy diễn lung tung.
Nhưng đó là sự suy diễn có căn cứ. Dù sao thì cái tên đó cũng đã từ chối lời mời ăn tối của cậu, lại còn cúp điện thoại giữa chừng nữa chứ.
Ngụy Dư Tranh là kẻ rất thù dai! Tuy chỉ âm thầm ghi hận trong lòng chứ chẳng bao giờ nói ra. Đùa à, nói ra chẳng khác nào thừa nhận mình siêu cấp để tâm sao? Cậu chẳng thèm để ý đâu nhé!!!
Chuyện Doãn Phong thiếu lịch sự đâu phải ngày một ngày hai. Khái niệm “lễ phép với người khác” chắc đã bị cắt đứt cùng với dây rốn ngay từ khi Doãn Phong mới lọt lòng mẹ rồi. Hắn không có, nhưng cậu thì có. Ngụy Dư Tranh chỉ âm thầm “hỏi thăm” tổ tiên mười tám đời của thằng bạn nối khố trong lòng thôi, tuyệt đối không để hắn biết.
Vân Dao vẫn không tin, chỉ nghĩ cậu đang cố ý bôi nhọ Doãn Phong.
“Tôi nói thật mà.” Ngụy Dư Tranh đứng trong bếp đang cuống quýt xoay như chong chóng, không còn vẻ từ chối giao tiếp như lúc nãy. Chỉ cần không nhắc đến người yêu cũ thì cậu vẫn rất sẵn lòng tán dóc: “Chính miệng cậu ta bảo đi xem mắt đấy.”
“Ừ, ừ.” Vân Dao vừa điêu luyện thái rau trên thớt vừa gật đầu lấy lệ: “Thế cậu ta nói gì cậu cũng tin à?”
Ngụy Dư Tranh khựng lại: “Thế không thì sao?”
Vân Dao quay đầu nhìn cậu một cái. Rõ ràng là bạn cùng lứa nhưng Ngụy Dư Tranh luôn mang lại cảm giác rất trẻ con và ngây thơ. Về ngoại hình, cậu thuộc kiểu thanh tú, duy chỉ có đôi mắt là quá đỗi rạng rỡ và sinh động đến mức không giấu nổi cảm xúc. Ngay cả những toan tính hay những ý xấu vô thưởng vô phạt cũng đều lộ hết ra qua đôi mắt ấy.
Chẳng ai nỡ trách cứ cậu cả. Giống như con mèo Ragdoll mà bố dượng Vân Dao mang về từ lâu. Nó đẹp đến mức dù hành vi có phần rập khuôn, chẳng hề hoạt bát linh lợi như những con mèo khác nhưng hễ nó xuất hiện thì mọi người vẫn bị thu hút, vẫn muốn dỗ dành và ôm ấp nó.
Ngụy Dư Tranh rất giống con mèo đó. Tuy có hơi ngốc một chút nhưng đúng là “mỹ nhân”.
“Cậu ta lái xe năm tiếng đồng hồ về thành phố Bắc chỉ để đến nhà cậu xem hai con cá chết tiệt kia, nói ra ai mà tin được?”
“Ờ thì… có khi nào là vì cậu ta đi hẹn hò thật không?” Ngụy Dư Tranh đính chính nhưng điều cậu thực sự để tâm là: “Đó không phải cá chết tiệt, chúng nó có tên đàng hoàng đấy.”
Vân Dao đảo mắt, tự động bỏ qua vế sau của cậu rồi nói tiếp: “Cậu ta hẹn hò với ai? Với người chỉ mới gặp một lần á? Tin tôi đi, đa số con gái chỉ bị gương mặt đó đánh lừa thôi, nói chuyện vài câu là biết thằng bạn cậu đầu óc không bình thường ngay. Tôi không mắng cậu ta đâu, cậu đừng có trưng ra cái bộ mặt đó, cứ như trong lòng cậu chưa từng mắng cậu ta không bằng. Hai người đều chẳng bình thường chút nào.”
Vân Dao lách qua người Ngụy Dư Tranh để lấy cánh gà trong bồn rửa: “Cậu đứng trong bếp vướng chân vướng tay quá, hay là học theo Tiêu Khải, lăn ra phòng khách mà xem tivi đi?”
Ngụy Dư Tranh đứng hình: “… Câu này nghe hơi đau lòng đấy.”
Vân Dao khẽ nghiêng đầu: “Thế có cần tôi xin lỗi không?”
“À… thôi khỏi, cảm ơn.”
Kỹ năng nấu nướng của Ngụy Dư Tranh cũng thuộc hàng thảm họa, so với Doãn Phong thì chỉ có hơn chứ không kém. Doãn Phong ít ra còn thái được vài món chạy vòng ngoài, còn cậu thì chỉ có thể phụ giúp rửa rau đơn giản mà thôi.
Người đã ra khỏi bếp rồi nhưng lời nói của Vân Dao cứ luẩn quẩn mãi trong đầu cậu. Nếu Doãn Phong không đi xem mắt thì hắn có thể làm gì khác nhỉ?
Tiêu Khải đang ở phòng khách chẳng thèm xem tivi mà đang mải buôn điện thoại với bạn gái, nụ cười ngọt ngào đến mức làm Ngụy Dư Tranh nổi hết cả da gà. Cậu cầm điện thoại trên bàn trà lên, đắn đo một hồi rồi cũng bấm gọi cho Doãn Phong.
Nhưng nếu đối phương đang hẹn hò thì chắc cũng chẳng bắt máy đâu.
Chuông reo được một nửa, Ngụy Dư Tranh chủ động ngắt máy rồi chuyển sang gọi cho Triệu Cảnh Thiên. Doãn Phong nói buổi tụ tập hôm nay là do Triệu Cảnh Thiên bày ra, vậy chắc chắn cậu ta phải biết Doãn Phong đang ở đâu.
Triệu Cảnh Thiên cũng không bắt máy.
Đúng lúc sự nghi ngờ của Ngụy Dư Tranh lên đến đỉnh điểm, Triệu Cảnh Thiên gọi lại.
“Alo?” Ngụy Dư Tranh hỏi luôn: “Doãn Phong đâu rồi?”
“…” Đầu dây bên kia im lặng hai giây mới lên tiếng: “Vãi thật, sao hai người nói chuyện y đúc nhau thế!”
“Tôi với ai?” Ngụy Dư Tranh chưa kịp hỏi Triệu Cảnh Thiên đã tiếp lời với giọng lè nhè vì say: “Cậu hỏi Doãn Phong hả, tôi không biết cậu ấy đi đâu rồi. Lúc nãy thấy cậu ấy nói chuyện khá hợp với một em gái, còn bảo đưa người ta về nhà nữa! Đúng đúng, chính là vậy đấy, sau đó thì tôi chịu…”
Ngụy Dư Tranh đáp: “Ồ.”
Vậy là đi hẹn hò thật rồi, hoặc là đi “vụng trộm”? Cậu đoán cũng đâu có sai.
“Biết rồi, chỗ cậu còn ai khác không?” Ngụy Dư Tranh hỏi thêm.
“Cái gì… ai khác? Chẳng có ai, có mỗi mình tôi thôi!” Triệu Cảnh Thiên đột nhiên có vẻ căng thẳng, giọng nói to như sấm bên tai.
Ngụy Dư Tranh ghét bỏ đưa điện thoại ra xa một chút: “Thôi được rồi, cậu tìm ai đó đưa về đi. Nghe giọng là biết uống không ít rồi, đừng có một mình đi về rồi chết bờ chết bụi ở đâu đấy nhé.”
“Mẹ nó, Ngụy Dư Tranh cậu…” Lời chửi thề đến cửa miệng Triệu Cảnh Thiên lại đột ngột dừng lại. Ngụy Dư Tranh rất thấu hiểu mà nghĩ thầm: chắc là muốn nôn nên phải nuốt ngược lời vào trong, đúng là con người không nên uống rượu quá đà.
“Không có gì thì cúp đây.” Ngụy Dư Tranh lười đôi co: “Tôi còn chưa được ăn cơm đây này, cậu đừng có nôn vào điện thoại của tôi.”
“…”
Bên này Ngụy Dư Tranh đã cúp máy, Triệu Cảnh Thiên mới mang bộ mặt xám xịt quay lại căn phòng kín mít kia.