Lời Dối Trá

Chương 22: Tôi thích cậu lâu rồi

Trước Sau

break

Phòng bao đã được dọn sạch khách, giờ đây lạnh lẽo và yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng trầm đục, là loại âm thanh chỉ phát ra khi cơ thể chịu đòn nặng nề. Triệu Cảnh Thiên đã tỉnh hẳn rượu, vừa đóng cửa lại liền lên tiếng: “Này, thế là đủ rồi đấy, đừng có để xảy ra chuyện gì không hay.”

Nếu là trước đây Triệu Cảnh Thiên không dám tưởng tượng nổi sẽ có ngày mình đi nói đỡ cho kẻ mình ghét. Nhưng người là do cậu ta tìm tới, cậu ta cũng không ngờ Trình Duyệt lại dễ dàng đến gặp mặt như vậy, Triệu Cảnh Thiên ít nhiều cũng thấy áy náy.

Ai mà dè đối phương chẳng những không biết điều, bị đánh đến mức đứng không vững rồi mà vẫn còn tâm trí để khiêu khích.

“Thay vì bảo tôi tránh xa cậu ấy ra, chẳng thà cậu buông tha cho cậu ấy trước đi, Doãn Phong?”

Chờ Vân Dao nấu xong cơm thì Ngụy Dư Tranh đã đói đến mức bụng kêu ùng ục. Trước khi ăn, cậu và Tiêu Khải còn rất thành kính “vái lạy” Vân Dao một cái. Vân Dao phán: “Bớt cái trò đó đi, tôi nấu cơm chẳng qua là không muốn cho hai người cơ hội đầu độc tôi thôi.”

Lúc ăn Tiêu Khải bảo muốn uống gì đó, Ngụy Dư Tranh lấy điện thoại ra định đặt giao hàng.

Tiêu Khải là người thật thà: “Tôi thấy trong tủ lạnh vẫn còn bia mà?”

Ngụy Dư Tranh khẽ liếc mắt rồi lại cúi xuống nhìn màn hình: “Có thì có, nhưng Doãn Phong bảo tôi để lại cho cậu ta. Cậu có thể đánh cược xem cậu ta có phát hiện ra bị mất một lon không.”

Tiêu Khải không biết nghĩ đến chuyện gì mà rùng mình một cái rồi bảo: “Thế thì thôi vậy.”

Vân Dao thấy thế thì lấy làm thú vị: “Cậu ta có ở đây đâu mà hai người sợ thế? Mà Ngụy Dư Tranh này, Doãn Phong bảo cậu để lại thì cậu để lại thật à? Có thể có chút khí phách được không?”

“Cậu bớt chia rẽ tình cảm của chúng tôi đi được không? Doãn Phong là thằng thần kinh… ừ đấy, tôi nói đấy, cậu muốn ghi âm không? Ấy ấy đừng, đừng ghi, tôi sai rồi, xin cậu đấy.” Thấy Vân Dao định ghi âm thật, Ngụy Dư Tranh lập tức nhận sai ngay: “Túm lại cậu ta đã nói là của cậu ta thì nó là của cậu ta… kể cả có nằm trong tủ lạnh nhà tôi thì vẫn là của cậu ta.”

Vân Dao định nói gì đó rồi lại thôi.

Tiêu Khải nói: “Thế tôi muốn ăn kem sundae.” (1)

(1): Sundae là món tráng miệng làm bằng kem bắt nguồn từ Mỹ thường bao gồm một hoặc nhiều muỗng kem phủ xốt hoặc sirô và trong một số trường hợp là những lớp phủ khác như: hạt đường nhiều màu, kem tươi, kẹo marshmallow, đậu phộng, anh đào maraschino, hoặc các loại trái cây khác (ví dụ: chuối và dứa trong chuối tách).

“Được, đặt cho cậu hai cái sundae, cho thật nhiều mứt dâu luôn.” Ngụy Dư Tranh nói.

Lúc này Vân Dao mới thốt ra một câu: “Cả hai người đều có bệnh.”

Chẳng biết là nói cậu và Doãn Phong hay cậu và Tiêu Khải nữa. Nhưng kiểu gì cũng có phần cậu trong đó. Ngụy Dư Tranh vừa đặt hàng kem của Mixue vừa nghĩ: Chẳng ai hiểu mình cả, đời đúng là cô độc như tuyết rơi.

Thử để bất cứ ai ở cạnh Doãn Phong mười một năm mà xem? Doãn Phong là kẻ không hề có quan niệm thiện ác cơ bản nhất. Lúc hai người mười một, mười hai tuổi thì càng kinh khủng hơn, đối phương hoàn toàn là một con thú hoang sinh tồn bằng trực giác. Ngụy Dư Tranh đã phải tốn biết bao công sức mới uốn nắn được một vài hành vi của Doãn Phong thay vì bị hắn dắt mũi đi vào con đường lầm lạc.

Tiêu Khải và Vân Dao ở lại nhà Ngụy Dư Tranh khá lâu mới về. Sau khi hai người đi, căn phòng lại chỉ còn mình Ngụy Dư Tranh.

Căn hộ Ngụy Dư Tranh ở có diện tích không lớn lắm, một phòng ngủ một phòng khách, cộng thêm một gian kho nhỏ chẳng mấy khi dùng đến, tổng cộng khoảng 80 mét vuông. Nhưng cậu vẫn cảm thấy trống trải và luôn cố gắng nhồi nhét đủ thứ đồ đạc vào. Cậu không phải là người ham vui, cậu chỉ sợ cô đơn mà thôi.

Cũng giống như cậu không phải lúc nào cũng thích nói chuyện, chỉ là mỗi khi cậu không mở lời mà người khác cũng im lặng thì bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở sẽ gặm nhấm cậu. Người nào không chịu được trước thì phải thay đổi trước, điều này không chỉ đúng với cậu và Doãn Phong mà còn đúng với bất kỳ ai cậu tiếp xúc.

Tuy nhiên từ nhỏ Ngụy Dư Tranh đã biết, một khi con người ta khao khát điều gì đó thì coi như xong đời, sự thất vọng sẽ bủa vây lấy bạn, khiến bạn chẳng bao giờ dám mở miệng đòi hỏi nữa.

Dọn dẹp xong nhà bếp, Ngụy Dư Tranh ôm chăn ra phòng khách ngủ. Cậu tạm thời chưa muốn đối diện với mảng tường khắc tên người yêu cũ kia.

Một giờ sáng, cửa huyền quan bỗng nhiên vang lên tiếng gõ. Ngụy Dư Tranh nương theo ánh trăng nhìn rõ thời gian trên chiếc đồng hồ cổ lỗ sĩ trong nhà, trong lòng thầm mắng một tràng dài.

“Đến đây, ai đấy?” Ngụy Dư Tranh mang theo cơn cáu kỉnh vì bị đánh thức chạy ra cửa, định bụng sẽ mắng cho một trận tơi bời.

“Tôi.” Chỉ một chữ, tông giọng thanh lãnh trầm thấp.

Ngụy Dư Tranh tỉnh cả ngủ, cơn giận cũng tan biến mất một nửa.

Ngoài cửa là Doãn Phong.

Mẹ kiếp. Đánh không lại.

Mở cửa ra, nhìn thấy bó hồng rực rỡ trên tay Doãn Phong, Ngụy Dư Tranh sững người. Không ngờ tên này đi hẹn hò cũng lãng mạn gớm, còn mua cả hoa nữa. Nhưng nghĩ lại, hừ, hổ không gầm cậu tưởng tôi là mèo bệnh à! Nửa đêm nửa hôm không ngủ lại chạy sang đây khoe mẽ với tôi? Có còn là người không hả!

Cậu định múa tay múa chân, lý luận một trận ra trò với Doãn Phong.

Đột nhiên, Doãn Phong mở lời: “Tranh nhi à, hẹn hò với tôi đi, tôi thích cậu lâu rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc