Nhưng phản ứng của Nam Cung Lưu Vân thật sự quá nhanh. Chưa đợi tay Tô Lạc quét tới, hắn đã một tay chế trụ, bẻ quặt tay nàng ra sau.
Tư thế ấy khiến Tô Lạc...
Thật sự vô cùng chật vật.
Tô Lạc thế nào cũng không ngờ võ công của mình và người này lại chênh lệch đến vậy. Trước mặt hắn, nàng thậm chí còn không đỡ nổi một chiêu.
Nam Cung Lưu Vân nở nụ cười tà tứ. Ngón tay thon dài trơn láng của hắn hờ hững lướt qua gương mặt mịn màng như ngọc của nàng. Đôi môi mỏng màu hồng nhạt khẽ nhếch lên, mang theo mấy phần kiêu ngạo và ngông nghênh.
“Nha đầu, hiện giờ ngươi đánh không lại bổn vương đâu. Sao nào, còn muốn tiếp tục sao?” Giọng Nam Cung Lưu Vân đầy vẻ bất cần, trầm thấp tà mị, nghe vô cùng êm tai.
“Buông ta ra!” Tô Lạc nghiêng mắt nhìn, thấy đám người kia đã tới rất gần, liền hạ giọng lạnh lùng cảnh cáo.
“Nha đầu, rảnh rỗi cũng chán, hay là chúng ta chơi một trò?” Nam Cung Lưu Vân đắc ý ung dung, đôi mắt đầy hứng thú.
Tô Lạc nghĩ kỹ một chút, dù sao cũng không thể có tình huống nào tệ hơn hiện tại. Nàng lạnh mặt gật đầu: “Ngươi nói đi.”
“Cứ đoán hai người dưới hồ kia đi. Nếu bọn họ có thể tránh được mà không bị phát hiện, coi như ngươi thắng. Còn nếu không tránh khỏi, vậy là bổn vương thắng. Thế nào?”
“Tiền cược là gì?” Tô Lạc nghèo đến mức chẳng có gì để đem ra đặt cược, nhưng biết đâu lại có thể tay không bắt sói trắng.
“Người thắng làm vua, kẻ thua...” Đôi mắt phượng của Nam Cung Lưu Vân hơi nhướng lên, đầy vẻ thích thú, “...sưởi giường?”
Thần sắc Tô Lạc vẫn lạnh nhạt, nàng lạnh lùng liếc hắn một cái. Ánh mắt ấy thẳng thừng như đang nhìn một kẻ ngốc.
Nam Cung Lưu Vân lập tức làm ra vẻ bị tổn thương. Hắn ôm ngực, yếu ớt nói: “Người thắng nằm yên cũng được... kẻ thua chủ động nhào tới?”
Tô Lạc thật sự cạn lời!
Tên nam nhân này còn có thể vô sỉ hơn nữa sao? Bọn họ mới gặp lần đầu thôi được không? Vậy mà vừa gặp đã nói chuyện trắng trợn như thế. Ngay cả nàng, một người từng sống ở thời hiện đại, cũng thấy mặt nóng bừng.
“Cái này cũng không được, cái kia cũng không được.” Nam Cung Lưu Vân lười biếng vuốt nhẹ lọn tóc bên tai nàng, điềm nhiên nói: “Chẳng lẽ ngươi nhất quyết muốn người thắng làm vua, kẻ thua làm hậu? Nếu ngươi đã kiên trì như vậy, cũng không phải là không thể.”
Tô Lạc tức đến mức trợn trắng mắt.
“Làm vua làm hậu cái gì chứ. Ngươi đâu phải Thái tử? Cũng không sợ nói lớn quá mà cắn phải lưỡi.” Tô Lạc chế nhạo trừng hắn một cái, dứt khoát nói: “Làm gì phải rườm rà như thế? Nếu ta thắng, ngươi nợ ta một điều kiện. Nếu ta thua...”
“Vậy hôn bổn vương một cái.” Nam Cung Lưu Vân thuận nước đẩy thuyền, một chút thiệt cũng không chịu.
Tên nam nhân này nếu không chiếm chút tiện nghi của nàng thì sẽ chết sao? Thật khiến người ta chỉ muốn hung hăng đánh hắn một trận!
Tô Lạc trừng hắn một cái, nhưng cũng vì vậy mà nhìn hắn kỹ hơn.
Đáy mắt hắn mang theo ý cười lười biếng, tùy ý, nhưng cùng lúc đó lại ẩn giấu một mũi nhọn tuyệt thế không thể che lấp. Chỉ cần giơ tay nhấc chân, khí thế trên người hắn đã đủ khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng, toát ra vẻ uy nghi tự nhiên của bậc vương giả.
“Được.” Thật lâu sau, Tô Lạc mới chậm rãi đáp lời.
Điều kiện này, nghĩ thế nào cũng là nàng chiếm lời. Chỉ là hôn một cái mà thôi, có mất miếng thịt nào đâu? Kiếp trước nàng cũng chẳng phải chưa từng gặp dịp thì chơi.
Hiện giờ nàng thiếu đủ thứ, đang cần nhất chính là kiểu kẻ ngốc tự mang mình tới cửa như hắn.
Vì thế, hai nam nữ đều mang ý xấu, đều âm hiểm xảo trá, bắt đầu màn giao phong đầu tiên của bọn họ.